HỒI THỨ TÁM MƯƠI BẨY
Thái tử Thoát Hoan
Phi
trả lời:
–
Thoát Hoan, là hoàng tử thứ chín. Nhân các mưu sĩ của Hốt Tất Liệt đều là người
Hán. Họ cố vấn cho Hốt Tất Liệt rằng muốn cai trị Trung nguyên thì nên lập một
Thái tử mà mẹ là người Hán tộc. Trong các hoàng tử thì 8 người lớn tuổi nhất mẹ
đều là người Thảo nguyên, Tây vực. Chỉ có hoàng tử thứ 9 tên Thoát Hoan, mẹ là
người Dương châu. Họ hàng nhà mẹ có đến hơn 70 người lĩnh Bình chương chính sự
hành tỉnh, tướng quân, đô đốc, hoặc đại thần tại triều. Hai năm trước y được
phong tước Trấn Nam vương.
Đúng ra với tước này y phải lên đường trấn tại Vân Nam, Tây
Tạng. Nhưng vì miền Nam hiện còn thuộc A Lý Bất Ca, nên y vẫn ở Đại đô. Hốt Tất
Liệt thấy thế lực của họ mẹ Thoát Hoan lớn quá muốn lập y làm Thái tử, ngặt vì
luật của vùng Thảo nguyên muốn được cử làm Đại Hãn thì phải có chiến công. Đây
y còn nhỏ quá, chưa từng nắm chức vụ gì, cũng chưa có chiến công, nên chưa thể
lập y làm thái tử, mà lập Chân Kim.
– Y bao nhiêu tuổi rồi? Tài trí
ra sao ?
– Y đã 15 tuổi. Đây
là một thiên tài. Văn mô, vũ lược, có đại tài về dùng binh. Võ công cao không
biết đâu mà lường. Y lại biết khuất thân chiêu mộ hiền tài, nên trong phủ của y
có không biết bao nhiêu người tài trí. Chính bọn A Lý Hải Nha, Lý Hằng, Ô Mã
Nhi, Toa Đô đều là người của phủ y.
– Thế y đã lập phi
chưa ?
– Chưa chính thức.
Ngọc Trí hỏi tiếp:
– Còn A Hợp Mã?
– Y là người Mông cổ, vô học, bất
thuật, xuất thân ty tiện, nhờ biết chiều
theo ý chúa mà lên đến địa vị chót vót. Tính tình, cử chỉ thô lỗ cộc cằn. Y
hiện là đệ nhất sủng thần. Y cũng là đệ nhất dâm tặc.
– Gốc gác của y thế nào?
– Y là tên nô lệ thuộc phủ của
nhà quý tộc Án Trần Na Nhan. Khi quận chúa Sát Tất, con của Án Trần Na Nhan được
Hốt Tất Liệt tuyển làm phi. Nay là Chiêu Duệ Thuận Thánh hoàng hậu. Y được theo
làm tùy tùng. Hồi Hốt Tất Liệt từ Hoa lâm trở lại Trung nguyên, nâng đỡ y, ban
cho y chức Đồng tri Khai bình phủ.
Ngọc Kỳ hỏi:
– Chức này là chức gì vậy?
– Đó là chức quan không thống
thuộc Trung thư bình chương chính sự (triều đình), phụ trách cung cấp chi tiêu
cho nội cung, cho hoàng đế, cho các bà phi, hoàng tử, công chúa. Tương đương
với Đại Việt là Nội phủ. Nhờ chức vụ này, y biết Hốt Tất Liệt đang cần tiền chi
cho quân phí giao chiến với Tống. Khi mới nhận chức, đúng ra tiền bạc do bộ Hộ
cung đốn. Y nhân danh nội cung đến Hà
Nam gom hơn ba nghìn hộ lại khai thác quặng sắt. Trong một năm y đã khai thác được
hơn triệu cân sắt, đem về cho Hốt Tất Liệt
mấy trăm vạn lượng bạc. Y thấy các hãn vùng Tây vực thu nhiều loại thuế
như thuế nhà cửa, thuế đất, thuế giết trâu bò. Y đem áp dụng sang các vùng tại
chính quốc Mông cổ , Tây hạ, Liêu Đông, Trung nguyên. Tiền bạc ào ào
tuôn vào phủ khố. Trung thư bình chương chính sự không cần phải kiếm tiền. Hiện
y lên đến đệ nhất Tham tri chính sự tại Trung thư Bình chương chính sự. Tức là
phó Tể tướng. Y đang vận động để lên chức Tể tướng. Nhưng y dốt quá, dù nhà vua
tin dùng y mà không thể cho y làm Tể tướng, sợ hỏng việc. Y là người chủ trương
giữ nguyên tổ chức của Thảo nguyên, chống Hán pháp. Vì vậy y được lòng các nhà
quý tộc Mông cổ.
Ngọc Trí cười:
– Chí Nguyên là người tài trí,
minh mẫn mà sao lại đề y vào chức vụ cao như vậy?
– Vấn đề như thế này: vì xuất
thân ty tiện, nên y có tất cả cái lưu manh dân dã. Y dùng bản lĩnh đó mà làm
vừa lòng chúa. Chí Nguyên cũng biết y là tên hề, nhưng phải dùng y. Như tục ngữ
Việt: không có chó bắt mèo ăn cứt. Vì y biết cách tạo ra tiền, bạc cho người.
– Y đối với chị thế nào?
– Y biết chị được sủng ái, hơn
nữa được Chí Nguyên cho dự việc triều chính, nên y nịnh chị bằng đủ mọi cách.
Hồng Nga cười:
– Em nghĩ y nịnh chị không phải
vì y sợ uy quyền chị, mà vì chị đẹp. Mỗi lần y gặp chị là hai con mắt hau háu
dán vào ngực chị, vào lưng chị. Y là đại dâm tặc. Y thấy những viên quan nhỏ, nhà
nào có vợ đẹp, con gái đẹp, y sai chân tay đến thuyết phục: con gái ông trước
sau gì cũng phải gả chồng. Tại sao ông không gả cho A Hợp Mã. A Hợp Mã. giầu có
súc tích. Con gái ông sẽ được sống trong giầu sang. Ông sẽ được A Hợp Mã cất
nhắc lên chức vị cao. Thế là có không biết bao nhiêu người dâng vợ, dâng con
gái cho y.
Bấy giờ triều Nguyên mới thành
lập, tuy gồm nhiều nhà nho, nhưng phong tục, nếp sống Thảo nguyên vẫn còn mạnh tại triều đình. Cung phi, đại
thần thường thỉnh vua tới tư dinh dự yến
tiệc. Các bà hoàng hậu, thứ phi cũng luôn làm tiệc ban cho các quan văn võ tới
cung riêng ăn. Trong tiệc, trên từ hoàng hậu xuống đến các bà phi nếu có tài, đều
múa hát giúp vui. Chính vì vậy mà Đại Việt mới dùng những ca nhi đem sang Mông
cổ, rồi được sủng ái, mà làm lợi cho quê hương.
Nguyên phi Bạch Liên từng làm
tiệc ban cho văn quan võ tướng nhiều lần. Từng múa, hát cho nhà vua cùng quần
thần nghe. Nhưng đây là lần đầu tiên phi mời Thái tử , A Hợp Mã, cùng ba võ tướng
Ô Mã Nhi, Lý Hằng, Đường Ngột Đải (Tang’utai)
Trong ba võ tướng thì cả ba đều
là Vạn phu trưởng. Lý Hằng chỉ huy một Thiên phu phòng vệ Đại đô. Ô Mã Nhi chỉ
huy Cấm vệ. Đường Ngột Đải (Tang’utai) chỉ huy Thị vệ. Đó là ba tướng thân tín
của hoàng đế Chí Nguyên. Ba người tới cung Nguyên phi rất sớm. Trước cung có
hai võ sĩ, lưng đeo kiếm trấn phía ngoài. Đó là Vũ Chính, Đào Minh. Lý Hằng
hỏi:
– Phải chăng hai huynh từ An nam
sang để hầu Nguyên phi? Hai huynh đã có chức tước gì chưa?
Đào Minh lễ phép, trả lời bằng
tiếng Mông cổ:
– Thưa đại tướng quân đúng vậy.
Anh em chúng tôi mới tới được mấy tháng nên chưa có chức vị gì cả.
Nguyên phi nghe có tiếng người,
từ trong cung bước ra:
–
Nào mời ba đại tướng quân vào.
Tới cửa cung, ba người khựng lại, vì hai bên
cửa, mỗi bên có hai thiếu nữ khom lưng hành lễ. Dưới ánh đèn sáng chói, bốn
thiếu nữ như bốn tiên nga. Ba người đứng dừng lại nhìn bốn nàng. Bốn nàng nở
hai nụ cươi khác nhau Lộ giáng nguyệt
quế, (Sương đọng trên hoa hồng), Cúc hoa nhật mộ (Hoa cúc về chiều). Ba tướng
choáng váng, nhìn bốn nàng cất bước đi không nổi. Cả ba bâng khuâng, vì đứng
nhìn thì e kỳ khôi, mà bước đi thì không muốn.
Lý Hằng hỏi:
– Khải phi bốn tiên nữ này là thế
nào?
Bạch Liên nghĩ thầm:
– Bọn bay sắp bị bắt mất hồn vía
rồi.
Phi cười nụ:
– À! Đó là mấy đứa em họ của tôi,
do song thân tôi gửi qua để giúp việc cho tôi. Chúng còn quê mùa, chân chất
lắm. Nào, mời ba vị tướng quân vào.
Ba người được mời vào vị thế
khách. Ba nàng Ngọc Quốc, Ngọc Trí, Ngọc Cách vào trong, mỗi nàng bưng ra một
khay có chung trà, có mấy thứ mứt, có cái khăn lụa. Cả ba khuỵu gối, nghiêng
mình, lại nở nụ cười nữa:
– Kính mời ba vị tướng quân.
Ba viên tướng bàng hoàng, cầm
chung trà, bốc mứt, tay lấy khăn lau miệng.
Ba nàng lại ra cửa đón khách. Người
thứ tư đến là Thái tử Chân Kim. Đi theo Chân Kim có hai cung nữ, hai thái giám.
Chân Kim ban chỉ:
– Các người về thôi. Đây là cung
ủa A Di, các người không nên vào, làm phiền A Di.
Bước tới cửa cung, Chân Kim nhìn Vũ Chính, Đào Minh, hỏi Bạch Liên:
– Các phi khác, người nào cũng có
ít nhất một thập phu Thị vệ. Thần nhi chưa từng thấy A Di có Thị vệ. Hai Thị vệ
này A Di tuyển ở đâu vậy?
– À, song thân tôi gửi từ An Nam
sang cho tôi đấy. Kính mời Thái tử vào.
Thấy bốn thiếu nữ trang phục giản
dị khom người chào. Dưới ánh đèn, Chân Kim liếc qua, đã cảm thấy rạo rực trong lòng.
Ông vua con nghĩ thầm:
– A Di đẹp nổi tiếng trong cung.
Nhưng hơi lớn tuổi. Bốn cô tuổi còn nhỏ, đẹp như thế này, mình chưa từng thấy.
Mình là đấng trừ quân mà sao trong cung không có những người đẹp tươi thắm rạng
rỡ thế này?
Y hỏi:
– A Di! Mấy cô tiên nữ này là thế
nào với A Di?
– À! Một đứa là cháu tôi. Ba đứa
là em họ của tôi đấy! Thái tử thấy chúng coi được không!
– A Di nói nhún quá! Coi được là
thế nào ! Phải gọi là tiên nga mới đúng. Phải rồi A Di đẹp nhất nội cung
thì em A Di cũng phải nhì nội cung. Ôi ! đúng
là tiên.
Ba nàng nở nụ cười Câu hồn, đoạt phách.(Thu hồn, bắt phách).
Làm Chân Kim ngơ ngác như nai tơ. Y bước vào trong cung thì gặp Ngọc Kỳ cúi đầu
nở nụ cười Khuynh hoa, xạ hương, (Hoa
nghiêng tỏa hương). Người y rừng rực như say rượu.
Y vừa ngồi xuống, thì Ngọc Kỳ bưng
ra cái khay, trên khay có chung trà, một đĩa mứt, một cái khăn. Nàng nghiêng
mình, liếc mắt nở nụ cười Lộc nhập cương la, (Nai bị mắc lưới).
Chân Kim không tự chủ được, một tay cầm chung trà, một tay nắm lấy tay Ngọc Kỳ.
Ngọc Kỳ đã được dặn trước, nên không dật tay ra mà lại nở nụ cười Cầm lộc nhập nhãn (Bắt nai bỏ vào mắt). Hai
mặt đối diện nhau. Giữa lúc ấy có tiếng viên Thái giám kính Sự hô:
– Hoàng thượng giá lâm.
Chân Kim vội bỏ tay Ngọc Kỳ ra, đứng
dậy đón phụ hoàng. Chí Nguyên vào cung, phía sau nhà vua có A Hợp Ma, Thoát Hoan.
Chân Kim thấy A Hợp Mã, Thoát Hoan thì bực mình, mặt sa sầm lại.
Bạch Liên bưng trà, mứt dâng cho
Hốt Tất Liệt. Còn Ngọc Kỳ dâng cho A Hợp Mã. Nguyên phi chợt để ý đến
nét mặt của Chân Kim như muốn ăn tươi nuốt sống A Hợp Mã, Thoát Hoan thì trong
lòng người con gái Trưng vương lóe lên
một tia sáng:
_ Chân
Kim là Thái tử, uy quyền chỉ sau nhà vua. Thoát Hoan là hoàng tử. Còn A Hợp Mã là quyền thần. Tại sao mình không
nhân dịp này gây cho ba người thù hận nhau?
Ghi chú.
Chính vì vậy mà sau này Chân Kim sai Đại Hành gỉa làm
nhà sư, giết chết A Hợp Mã.
Nghĩ
vậy phi lui vào hậu đường dặn Ngọc Kỳ mấy câu, rồi ra cung phục cho nhà vua.
Thế là ba nàng Ngọc Quốc, Ngọc Trí, Ngọc Cách thay nhau hầu ba viên tướng Lý
Hằng, Ô Mã Nhi, Đường Ngột Đải (Tang’utai). Còn Ngọc Kỳ hầu Chân Kim, A Hợp Mã
nào biết mình đã bước một chân vào quan tài, y dán mắt nhìn khắp người Ngọc Kỳ
không rời. Y luôn mồm hỏi truyện nàng hết câu nọ tới câu kia:
– Cô nương
là tiên nữ ở động nào giáng trần?
– Xuân
xanh cô nương bao nhiêu rồi?
– Cô nương
với Nguyên phi là thế nào?
Không
cần biết cạnh mình còn nhà vua, còn nguyên phi, còn thái tử. Y móc trong bọc ra
một cái hộp vàng, trong hộp có đôi vòng ngọc xanh biếc, y đeo vào tay nàng:
– Gọi
là chút quà mọn diện kiến. Sau này tôi sẽ có nhiều quà quý giá dâng cô nương.
Đã được
Bạch Liên dặn trước, Ngọc Kỳ tặng y hết nụ cười này đến nụ cười khác. Tất cả
những gì Ngọc Kỳ làm, A Hợp Mã làm, Thái tử bực mình; Bạch Liên đều theo dõi
rất tường tận. Biết như vậy cũng đủ làm cho Thái tử căm hờn A Hợp Mã. Phi vẫy tay.
Bốn nàng ngọc vào trong thay y phục. Nhạc tấu lên.
Bốn
nàng trong bộ áo tứ thân, váy lụa, từ trong vừa hát, vừa múa bước ra. Đó là bài
Hò bốn mùa, gốc là của Đại Việt, nhưng
Địa Lô đã dịch sang tiếng Mông cổ từ mấy năm trước. Mỗi khi tới trước Thái tử ,
Ngọc Kỳ lại nở một nụ cười, nghiêng nghiêng đầu. Ngược lại, tới trước A Hợp Mã
, Thoát Hoan nàng như nhìn đi nơi khác, mặt hiện ra nét trang nghiêm.
Hết
bài Hò bốn mùa, bốn nàng dâng món ăn đầu
tiên, đó là món Bánh Tôm Tây Hồ. Bây giờ ba nàng Ngọc Quốc, Ngọc Trí, Ngọc Cách
thay nhau dâng cho Thoát Hoan với ba tướng Lý Hằng, Ô Mã Nhi, Đường Ngột Đải
(Tang’utai). Còn một cung nữ khác dâng cho A Hợp Mã. Ngọc Kỳ bưng cái khay đựng
rau sống, bánh tôm, nở một nụ cười, rồi cắt bánh tôm dâng cho Thái tử ăn. Thái
tử không cần giữ ý, nắm lấy tay nàng:
– Tiên
nga! Ta muốn nàng phải ở bên cạnh ta.
– Đa
tạ Thái tử.
Nàng
kéo ghế ngồi xế phía sau Chân Kim. Chân Kim bỏ cả ăn, nắm lấy tay Ngọc Kỳ:
– Cô nương!
Ta muốn hôm nay cô nương chỉ ở cạnh ta mà thôi.
– Đa
tạ Thái tử sủng ái, Tiểu tỳ chỉ là đứa con gái thơ ngây, phục thị nguyên phi.
Nguyên phi bảo sao, tiểu tỳ phải tuân. Tiểu tỳ không tự làm chủ được. Nếu như...
nếu như Thái tử muốn tiểu tỳ là của riêng của Thái tử, thì xin Thái tử tâu với
nguyên phi.
– Nàng
yên tâm. Trong mấy chục hoàng nam của phụ hoàng, A Di yêu ta nhất. Ta có cảm tưởng
A Di đẻ ra ta. Ta sẽ tâu với A Di, để... để... nàng về với ta.
– Đa
tạ Thái tử, sợ phúc đức tiểu tỳ không tới.
Ngay
từ lúc nhập cung Nguyên phi, Thoát Hoan thấy Ngọc Kỳ thì gã thiếu niên này bàng
hoàng nhìn khuôn mặt thanh tú như hút hồn của nàng không chớp mắt. Mỗi lần nàng
thở, ngực nhô lên thụp xuống làm cho y như người say rượu. Thế nhưng nàng hết cười
với anh lại cười với tên nô tài già, không hề liếc nhìn mình. Y uất ức đến muốn
nghẹt thở. Trong khi Thái tử Chân Kim, A Hợp Mã dùng những lời nói, cử chỉ tình
tứ với Ngọc Kỳ, thì Thoát Hoan không có một kẽ hở để nói với nàng một câu. Y tủi
thân, vì bị coi là trẻ con!
Thế
rồi sau khi dâng thêm 5 món ăn, bốn nàng Ngọc múa hát 5 loại dân ca Đại Việt.
Bạch
Liên góp ý với Hốt Tất Liệt:
–
Hoàng thượng! Hoàng thượng có biết tại sao trong triều có hằng ngàn đại thần,
mà thiếp lại mời ba vị này tới đây như một cử chỉ khen thưởng không?
– Trẫm
quả không hiểu ý phi.
–
Trong tất cả các tướng thì Lý Hằng, Đường Ngột Đải (Tang’utai) , Ô Mã Nhi là ba
người vừa có tài dùng binh, vừa có võ công cao, vừa có lòng trung tuyệt đối. Cả
ba như những viên ngọc quý, Hoàng thượng
sủng ái cho giữ những chức tại triều thì có khác gì chiến mã dùng để kéo xe
không? Thiếp lớn gan muốn xin Hoàng thượng
cho ba tướng ra cầm quân để lập công, lưu danh muôn thủa như A Truật, như Ba
Nan.
Hốt
Tất Liệt vui vẻ:
–
Trong các mặt trận thì mặt trận Liêm Hy Hiến tiến về Hoa lâm là cần tướng tài hơn
hết. Ngay ngày mai, trẫm sẽ ban chỉ gửi ba tướng ra trận như phi tâu.
– Thế
mặt trận này, người trong hoàng tộc là ai ?
Nhà
vua chỉ vào Thoát Hoan :
– Là
hoàng tử thứ chín.
Nguyên phi đưa mắt nhìn bốn nàng Ngọc, nói với ba tướng:
– Này ba vị tướng quân! Hãy cố lập công, khi thắng A Lý Bất Ca trở về đây
ta sẽ có thưởng.
Thoát Hoan muốn hét lên :
– A Di ! Tại sao A Di không nhìn tới thần nhi ! Không chú ý
tới thần nhi, mà chú ý tới tên nô tài già, tới ba viên tướng thô lỗ ?!?!?!
Ba tướng hướng Bạch Liên lạy tạ, nhưng mắt không rời bốn nàng Ngọc.
Thoát Hoan nhìn bốn nàng Ngọc như ngây, như dại.
Bãi tiệc.
Ngay hôm sau, một tỳ nữ của A Hợp Mã đã đem đến cung Nguyên phi, dâng
lên một hộp nữ trang cho phi gồm khánh ngọc, xuyến, kiềng, hoa tai, và 100 nén
vàng (1000 lượng) tạ ơn cho ăn tiệc. Y
cũng gửi một hộp nữ trang gồm: nhẫn kim cương, châm, vòng vàng tặng tiên Ngọc
Kỳ.
Một văn quan phủ Thái tử tới dâng
lên Nguyên phi một bức thư:
“ Thần nhi là Chân Kim kính bái thư trước A Di,
Đa tạ A Di đã cho
ăn ngon. Thần nhi lớn mật kính thỉnh A Di cùng bốn tiên Ngọc giá lâm tệ phủ, để
thần nhi được tạ ơn”.
Bạch Liên không ngờ buổi ra mắt bốn cô bé lại thành công đến không tưởng
được. Phi gọi bốn nàng lại:
– Các em thấy trong bữa tiệc hôm rồi ra sao?
Ngọc Cách chỉ Ngọc Kỳ:
– Chị Kỳ sắp làm Thái tử phi rồi!
Ngọc Trí lắc đầu:
– Em nghĩ triều đình gửi bọn em sang bên này với mục đích gây rối loạn
bọn Mông cổ cho nước mình được yên, chị nên gả Ngọc Kỳ cho A Hợp Mã. Thái tử
thất tình sẽ tìm cách giết y đoạt lại người yêu. Như vậy hay hơn.
Bạch Liên nghiêm mặt:
– Nếu Chân Kim giết A Hợp Mã, thì y sẽ mất ngôi Thái tử. Bọn người Hán
thối tha theo Chí Nguyên sẽ kết tội chị, kết tội Ngọc Kỳ. Như vậy đại sự hỏng
hết. Trong tiệc chị chỉ muốn gây một chút ác cảm giữa Chân Kim với A Hợp Mã mà
thôi. Nên khi thấy Thái tử căm hờn y, chị phải cho Ngọc Kỳ quay lại vuốt ve Thái
tử, tránh trường hợp gọi là: già néo đứt dây! A Hợp Mã đang gây cho triều
Nguyên thất nhân tâm, càng lợi cho ta. Ta không nên giết y.
Phi tiếp:
– Em phải biết nhà vua rất tinh, lại đa nghi. Người sẽ thắc mắc tại sao
chị không mời tướng khác mà mời bọn Lý Hằng? Chị cho bốn em gặp ba tướng Lý
Hằng, Đường Ngột Đải (Tang’utai), Ô Mã Nhi để các em bắt hồn chúng. Chị lại tâu
cho chúng ra cầm quân, như hứa hẹn sẽ gả các em cho tên nào lập được chiến
công. Mục đích để vua sẽ nghĩ chị hết lòng với người, nên đem con cháu ra khích
lệ các tướng.
Ngọc Kỳ thắc mắc :
– Thế còn Thoát Hoan. Tuy y còn nhỏ tuổi, mà dường như y đã biết yêu thương.
Cháu thấy y cứ dán mắt vào cháu.
– Y còn nhỏ tuổi quá ! Mình không cần chú ý tới y nhiều.
Phi tiếp:
– Còn Thái tử, chị không lớn hơn Chân Kim nhiều tuổi, mà Chân Kim kính
chị như mẹ, vì khi nhà vua nghị bàn lập Thái tử. Chị hết sức tiến cử Chân Kim.
Chân Kim kính chị từ đấy. Bây giờ nếu Thái tử xin chị gả Ngọc Kỳ cho y, thì chị
gả ngay. Tuy nhiên chị sẽ lấy cớ chọn ngày tốt, để huấn luyện Ngọc Kỳ ít ra một
tháng rồi mới cho về phủ Thái tử. Hôm
nay Thái tử nói gì thì nói, Ngọc Kỳ phải khéo léo, lúc nào cũng nhún nhường: em
còn nhỏ, không tự quyết được điều gì! Tất cả do nguyên phi cả. Thôi! Chúng ta
lên đường.
Bạch Liên cùng bốn nàng Ngọc đi chung một xe. Xe do Vũ Chính điều khiển.
Đường từ cung Nguyên phi tới phủ Thái tử khá xa. Một ở bên Đông, một ở bên Tây
thành Yên kinh. Từ xa xa, Bạch Liên thấy trước phủ Thái tử dàn ra một bách phu
Thị vệ đón tiếp. Thái tử Chân Kim đang chờ. Thấy xe tới, Chân Kim hành lễ:
– Thần nhi Chân Kim bái kiến A Di.
– Thái tử không nên đa lễ.
Chân Kim chào bốn nàng Ngọc:
– Nhờ đại giá nguyên phi, mà Chân Kim được tiếp đón bốn vị tiên tử.
Bốn nàng Ngọc đáp lễ. Ngọc Kỳ nói thực với lòng mình:
– Đa tạ Thái tử hạ thể. Chị em tiểu tỳ chỉ là những con bé quê mùa, được
đến phủ Thái tử là phúc đức lắm rồi.
Chân Kim thân đỡ Ngọc Kỳ xuống xe.
Vừa vào trong phủ đã nghe tiếng nhạc tấu bản Mùa Xuân trên Thảo nguyên. Bản này các nàng Ngọc đều thuộc lòng. Ngọc
Kỳ cất tiếng hát, rồi múa theo điệu nhạc. Hết bản nhạc, nàng khom người xuống,
rồi đưa hai tay cho Chân Kim nắm lấy. Mặt đối mặt, dù trước mặt nguyên phi, dù
trước mặt bao nhiêu người, Chân Kim không cầm được lòng, người trai trẻ Mông cổ ôm lấy Ngoc Kỳ, dìu nàng ngồi vào vị
thế thứ nhì sau Bạch Liên.
Tiệc bắt đầu. Bốn nàng Ngọc thay nhau múa, hát đủ các bài tình ca Việt,
Hán, Mông. Thái tử Chân Kim đứng dậy cung tay:
– Hôm nay hài nhi thực hạnh phúc được A Di quang lâm tới đây dự tiệc. Dù
nói thế nào, thì A Di cũng là người chủ chốt trong việc lập hài nhi làm Thái
tử. Tuy A Di không đẻ ra hài nhi, nhưng hài nhi kính A Di như người mẹ thứ nhì. Hôm nay hài nhi lớn mật xin
A Di một ân huệ nữa.
Bạch Liên biết Chân Kim muốn xin Ngọc Kỳ, phi tảng lờ:
– Không biết Thái tử cần tôi vào việc gì? Tùy sức, tôi hứa sẽ làm hết
mình.
Chân Kim chỉ vào Ngọc Kỳ:
– Kính A Di! Từ lâu, hai nhi vẫn ước mong có một đấng má đào tài trí bên
cạnh phụ giúp như A Di phụ giúp phụ hoàng. Sau hôm hài nhi gặp cô nương Ngọc Kỳ,
hài nhi thấy cô nương chính là người hài nhi mong ước. Xin A Di chuẩn tấu cho.
Bạch Liên vui vẻ:
– Thái tử ơi! Ngọc Kỳ là cháu tôi, tuổi còn quá trẻ, lại quê mùa không
biết có đáp ứng được ước vọng của Thái tử không? Tôi thì tôi không tiếc Thái tử. Tuy nhiên việc
tuyển thứ phi của Thái tử phải do hoàng hậu ban chỉ.
Chân Kim vái Bạch Liên:
– Đa tạ A Di đã chuẩn cho hài nhi. Hài nhi đã tâu với Hoàng hậu. Người
bảo chờ ý nguyên phi thế nào đã.
Tiệc tiếp tục. Khi tiệc gần tàn thì Thái giám kính sự xuất hiện. Y hô
lớn:
– Kính thỉnh Thái tử tiếp chỉ.
Chân Kim hô mọi người quỳ gối tiếp chỉ.
Thái giám Kính sự mở ra trục giấy đọc:
“ Chiếu tấu chương
của Thái tử Chân Kim.
Chiêu Duệ Thuận
Thánh hoàng hậu triều Đại nguyên ban chỉ rằng:
Âm dương là đạo
của trời đất. Có người Thục nữ đất An nam là Đặng Ngọc Kỳ, vốn người hiền thục,
nhan sắc như hoa, lại là giòng dõi Nguyên phi. Nay tuyển làm đệ nhất thứ phi
cho Thái tử.
Khâm thử,
Niên hiệu Chí
Nguyên thứ nhì, mùa xuân tháng 3 cát nhật »
Chân Kim, Ngọc Kỳ cùng hướng về Khôn cung lậy tạ. Bạch Liên nghĩ rất
nhanh:
– Muốn Ngọc Kỳ được sủng ái, ta không nên cho Thái tử với nó thành duyên
ngay. Ta cần áp dụng phương sách: mưa lâu, nước ngấm sâu. Nghĩ vậy phi tuyên
chỉ:
– Chân Kim, Ngọc Kỳ. Kể từ lúc này hai con thành vợ chồng. Nhưng còn nhiều việc phải làm: đó
là bái kiến hoàng thượng, phải tới Khôn cung bái kiến hoàng hậu. Nhất là lập đàn
hướng về Nam lễ cáo yết tổ tiên xin cho Ngọc Kỳ xuất giá. Ngọc Kỳ cũng phải bái
kiến chánh phi của Thái tử. A Di giữ Ngọc Kỳ tới ngày 29 tháng sau là ngày tốt,
sẽ cho Chân Kim rước Ngọc Kỳ về.
Như
đã hứa, hơn tháng sau, Vũ Chính, Đào Minh được Chí Nguyên hoàng đế ban chỉ cho đặc
cách dự thi tuyển tướng của trường huấn luyện các cấp chỉ huy quân Mông cổ. Hai
người có võ công cao, thuật kỵ mã, bắn cung siêu việt. Nên đậu Thập phu trưởng,
Bách phu trưởng dễ dàng. Cuối cùng thi tuyển Thiên phu trưởng. Cuộc thi này do
Thái tử Chân Kim làm chủ khảo. Võ công hai người thâm hậu, nên đấu với thí sinh
nào cũng thắng. Cả hai người đậu khá cao. Thái tử muốn cho hai người vượt cấp thi
Vạn phu trưởng. Nhưng các giám khảo nêu ra luật từ thời Thái tổ Thành Cát Tư
Hãn, thì một Thiên phu trưởng muốn dự thi lên Vạn phu, phải có nhiều chiến
công ; ngoài các môn thi kỵ mã, bắn cung, còn phải thi hành binh, xung
trận. Hai người chưa từng lập công, nên phải chờ.
Thái
tử ngợi khen, ban cho mỗi người một kim bài, rồi tâu lên triều đình xin phong
chức. Vũ Chính được phong chức Quang Uy tướng quân. Đào Minh được phong Hổ Uy tướng
quân. Hai người được đặc trách chỉ huy hai Thiên phu Thị vệ.
Hơn tháng sau, hoàng tử Thoát Hoan đến cung
Nguyên phi xin cầu kiến. Bạch Liên kinh ngạc, vì Thoát Hoan chỉ đi có một mình.
Trong khi tại phủ của y không thiếu gì những văn thần, võ tướng tài trí. Phi
mời vào. Phi ngồi chủ vị tiếp khách, bốn nàng Ngọc khoanh tay đứng sau phi.
Ngọc Kỳ bưng khay nước, mứt, trái cây khom lưng dâng cho y. Nhìn :Thoát
Hoan khí sắc bạc nhược, mắt lờ đờ. Kinh ngạc phi hỏi :
–
Cháu tới đây có việc gì không ?
Thoát
Hoan thở dài :
–
Tâu phi ! Thần nhi với anh Chân Kim đều là con của phụ hoàng. Tuy
không là con của phi, nhưng phi cũng là mẹ trẻ của anh em thần. Thế sao phi
thiên vị, yêu thương anh Chân Kim, mà hắt hủi thần nhi ?
–
Cháu nói rõ hơn !
–
Khi lập Thái tử, phi tranh đấu quyết liệt để anh ấy được vào vị trí trừ quân.
Thần nhi bị gạt ra ngoài. Đó là một điều thần nhi đau đớn. Đau đớn không phải
do mất ngôi Thái tử, mà đau đớn vì phi không yêu thương thần nhi.
Bạch
Liên biện luận :
–
Cháu hãy đặt mình vào địa vị của A Di : tất cả con của phụ hoàng đều là
con của A Di. A Di giúp Chân Kim vì Chân Kim lớn tuổi, hơn nữa đã có nhiều
chiến công hồi đánh Tống. Chứ A Di không hề yêu người này, ghét người kia.
–
Việc đó lỡ rồi. Nhưng việc mới đây. Hôm phụ hoàng với phi ban cho Chân Kim với
các tướng ăn tiệc. Thần nhi... thần nhi... gặp cô
nương Ngọc
Kỳ thì ngày mơ, đêm tưởng. Thế mà A Di gả cho Chân Kim. Trong khi Chân Kim đã
có chính phi và 6 thứ phi. Còn thần nhi, chưa lập chính phi. Ôi ! suốt
tháng qua, thần nhi đau đớn trong lòng ! Khổ sở biết bao !
Bạch
Liên tuyệt không ngờ gã hoàng tử nhỏ tuổi này lại say Ngọc Kỳ đến thế. Phi an
ủi :
–
Việc nàyA Di không chủ trương được. Chính hoàng hậu ban chỉ tuyển Ngọc Kỳ cho
Chân Kim. Ở đây A Di còn ba đứa em họ. Nếu cháu
ưng đứa nào thì xin hoàng hậu ban chỉ tuyển cho cháu.
–
Nhưng cháu đã yêu thương Ngọc Kỳ rồi. Phi có cách nào gả Ngọc Kỳ cho cháu
không ?
– Việc này A Di bó tay. Cháu phải xin với hoàng hậu.
Phi gọi Ngọc Quốc, Ngọc Trí, Ngọc Cách ra đứng trước Thoát
Hoan. Ba nàng nở ba nụ cười khác nhau làm cho Thoát Hoan ngây ngất. Nguyên phi
nói :
– Đây ! Ba đứa em này của A Di đây, chúng có chút
nhan sắc, được học ca múa, nhưng còn chân chất quê mùa lắm. Nếu cháu ưng đứa
nào thì tâu với phụ hoàng.
– Tâu A Di, A Di ban cho cháu là đủ, sao phải tâu với phụ
hoàng ?
Bạch Liên vuốt tóc Thoát Hoan :
– Cháu thông kim, bác cổ mà quên mất rằng phụ hoàng là
chúa Thiên hạ, thì tất cả con gái trong thiên hạ đều là con của phụ hoàng
sao ? Mấy cô này đều là con của phụ hoàng hết. A Di không có quyền gì cả.
Thoát Hoan được Bạch Liên cho ăn chiều, rồi sai Ngọc
Trí tiễn ra cửa cung. Ngọc Trí thấy Thoát Hoan như con nai tơ, nàng cười hết nụ
nọ đến nụ kia. Khi y lên ngựa, nàng tiến tới cầm lấy dây cương, ngửa mặt nhìn
lên :
– Vương gia ! Vương gia về thực sao ? Vương
gia ơi ! Vương gia có bận gì không mà vội về ? Vương gia nán lại một chút
được không ?
Lòng Thoát Hoan nhũn ra, y xuống ngựa, hai tay nắm lấy
hai tay nàng :
– Dĩ nhiên tôi chưa muốn về !
Ngọc Trí nghĩ :
– Phải bắt cho được con nai tơ này.
Nàng nắm tay y chỉ vào chiếc ghế trong vườn hoa :
– Mình lại ghế kia ngồi nói truyện đi !
Khi hai người ngồi xuống ghế, Ngọc Trí chỉ mỉm cười, nghiêng
nghiêng người. Thoát Hoan không tự chủ được, y ôm lấy nàng. Ngọc Trí buông
lỏng. Gã trai tơ Thoát Hoan như mê đi trong khoảnh khắc. Đâu đó có tiếng Nguyên
phi gọi:
– Trí ơi !
Thoát Hoan tỉnh giấc Vu sơn, buông Ngọc Trí ra. Y nói :
–
Tiên nga ơi ! Đừng bao giờ tiên nga quên cái khoảnh khắc này nghe !
Rồi
y vọt lên ngựa, ra roi. Con ngựa phi như bay.
Nguyên
phi tát yêu Ngọc Trí :
–
Giỏi.
Cháu
đã bắt tươi con nai non Thoát Hoan rồi !
Lại
hơn tháng sau, A Hợp Mã thân đến cung Nguyên phi mời phi cùng bốn tiên tới dinh
y ăn tiệc. Phi cho mời y vào chánh đường. Phi ngồi chủ vị tiếp khách, phía sau
có ba nàng Ngọc khoanh tay đứng hầu.
Dù
biết rõ y tới vì bốn nàng Ngọc. Phi hỏi:
–
Không biết Quốc công tới đây có việc gì?
Nhìn
sau phi, không thấy Ngọc Kỳ, A Hợp Mã muốn hỏi, nhưng y không dám. Y thiết tha
nói:
–
Tâu phi, thần lớn mật kính thỉnh phi cùng bốn tiên tử ghé gót ngọc tới tệ phủ, để
thần được kính cẩn thù tiếp.
Tay
y đưa ra cái hộp bạc:
–
Thần kính dâng vật mọn làm quà cho các vị cô nương.
Bạch
Liên mở ra, trong hộp có bốn cái châm cài đầu bằng bạc, trên đính một viên ngọc
mầu tím. Phi vẫy tay cho ba nàng Ngọc lại gần:
–
Các em ơi! Quốc Công tặng quà cho các em đây.
Nào
xin Quốc Công cài lên tóc cho các em.
Vạn
vạn lần, A Hợp Mã cũng không ngờ Phi lại cho y cái diễm phúc đó. Y run
run cài trâm lên mái tóc ba nàng. Còn một cái y muốn hỏi Ngọc Kỳ đâu, mà mở
miệng không ra.
Bạch Liên nở nụ cười thực tươi:
– Đa tạ Quốc công! Nhưng trong bốn con bé nhà quê của tôi,
thì chỉ có ba con bé này có thể nhận quà, rồi đến phủ của ngài thôi. Còn Ngọc
Kỳ hiện đã được hoàng hậu nương nương ban chỉ tuyển làm thứ phi cho Thái tử
rồi.
A Hợp Mã giật mình:
–
Tâu phi! Sao mau vậy? Chỉ mới đây thôi mà !
– Thì việc này cũng chỉ mới đây !
Đến
đó 3 nàng Ngọc, liếc mắt đưa tình, Ngọc Quốc bưng ra một cái khay, trên có
chung trà. Nàng mỉm cười :
–
Kính mời đại nhân.
Hương
thơm trinh nữ, đôi mắt bồ câu đen lóng lánh, hai má trắng hồng của nàng làm A
Hợp Mã quên mất hình bóng Ngọc Kỳ. Y phóng mắt nhìn khắp người nàng :
chiếc áo tứ thân hở ngực, bên trong là cái yếm bó chặt khiến ngực nàng căng no.
Bất giác y nuốt nước miếng, đưa mắt nhìn bàn chân nàng, mà váy phủ không hết.
Tự nhiên, y có ước vọng được tốc váy
nàng lên... chui đầu vào để hưởng tuyệt đỉnh hương thơm trinh nữ.
Quan
sát tình trạng A Hợp Mã, Nguyên phi cười thầm:
–
Dâm tặc ! Mi bị bà nội mi đưa vào lưới con bé Ngọc Quốc rồi.
Phi
cáo lỗi :
–
Xin lỗi Quốc Công ! Tôi vào thay áo.
Phi
vẫy tay, NgọcTrí, Ngọc Cách cùng lui vào trong. A Hợp Mã hỏi Ngọc
Quốc:
– Cô nương! Cô nương là chỗ thế nào với Nguyên phi?
– Thưa Quốc công, tiểu tỳ là em phía họ ngoại của Phi.
Hai người là cháu cô
cháu cậu.
–
Không biết cô nương đã trải qua bao nhiêu mùa xuân rồi?
–
Thưa Quốc Công mười tám ạ!
–
Vậy cô nương đã có chỗ nào chưa?
–
Thưa Quốc Công, bên Đại Việt, gái 13 tuổi thì cha mẹ gả chồng. Nhưng tiểu tỳ
xấu xí, vụng về, nên chẳng có ai hỏi, thành ra ế 5 năm rồi.
A
Hợp Mã biết Ngọc Quốc nói nhún, y cũng nương theo lời của nàng:
–
Cô nương khéo khiêm tốn! Tôi biết cô nương treo cao giá ngọc. Người đẹp như cô
nương phải đúc nhà vàng cho ở. Cô nương phải ngồi vào ngôi vị đại phu nhân mới
xứng đáng.
–
Đa tạ Quốc Công dạy quá lời.
Nói
dứt nang lại rót trà ra chung, trao tay cho y. A Hợp Mã không nhịn được, y nắm
lấy tay nàng. Ngọc Quốc để cho y nắm, nàng nghiêng người liếc mắt, ngực nhô
lên, thụp xuống. Y cầm gấu váy của nàng đưa lên mũi để tìm lấy hương thơm đóa
hoa mới nở. Ngọc Trí nghiêng đầu liếc mắt như mời như gọi, khiến y thêm can đảm
tay nhắc váy nàng lên cao, ý định định kéo nàng vào lòng mình thì Nguyên phi đã
ra:
–
Quốc! Em hát một bài, tạ ơn Quốc Công cho ngọc đi.
A
Hợp Mã vội buông Ngọc Quốc ra.
Phi
kéo nhị, Ngọc Cách thổi tiêu, Ngọc Trí đánh trống mảnh. Ngọc Quốc cất tiếng hát
một bài hát cổ của Trung nguyên mang tên Hữu nữ đồng xa. Nguyên tác trong Kinh
thi, ca tụng nhan sắc của người con gái đi cùng xe. A Hợp Mã ngây người ra mà
nghe. Sau vài tuần trà, Ngọc Quốc hát thêm hai bài, lại múa một bài. Nguyên phi
ban chỉ:
–
Cảm ơn Quốc Công đã ban cho Ngọc Quốc nhất cố Chu
Lang. Đợi
khi đến phủ của Quốc Công, ba em sẽ ca múa nhiều hơn nữa.
Biết
Phi đuổi khéo, A Hợp Mã đứng lên tạ từ ra về.
Phi ban chỉ cho Ngọc Quốc:
– Em tiễn Quốc Công về.
Ngọc Quốc theo tiễn A Hợp Mã. Ra đến sân, nàng nói bằng
giọng thiết tha:
– Đa tạ nhã lượng quân tử đã cho ngọc. Em... em... vô cùng
thâm cảm.
Trước khi lên ngựa, y nắm hai tay nàng, nhìn vào ngực nàng:
– Cô nương! Ví thử được Đài gương soi đến dấu bèo, thì
gã thô lỗ này nguyện sẽ ... sẽ ...
Ngọc Quốc liếc mắt:
– Sợ rằng tiểu tỳ không có diễm phúc ấy. Tiểu tỳ chỉ
là con bé ca hát cả ngày, uổng công đại nhân mong đợi.
A Hợp Mã lại nắm lấy hai tay nàng:
– Tiên tử! Tiên tử đẹp như thế này thì không phải mình
gã thô lỗ này mong mỏi, mà bất cứ đấng nam tử nào thấy cũng phải rạp mình.
Nói rồi y buông tay nàng ra, vọt ngựa khỏi sân.
Thấy A Hợp Mã đã đi rồi mà Ngọc Quốc còn ngơ ngác nhìn
theo. Nguyên phi biết dù sao Ngọc Quốc cũng chỉ là một cô gái 18 tuổi, non nớt
trong ái tình, ngây thơ trên trường đời. Phi nắm tay nàng, gõ tay lên đầu nàng,
lôi vào cung:
– Tỉnh lại đi! Nếu không tỉnh thì sẽ mất hết. Tiếng
Việt gọi là: đánh cá, không bắt được cá, mà mất cả chì lẫn chài.
Phi gọi bốn nàng Ngọc ngồi trước mặt:
– Khi các em học thuật bắt nai các thầy cô, đã căn
dặn, cũng như lúc sang đây chị đã nhắc lại: các em sẽ gặp những thân vương, văn
võ quan Mông cổ. Đó là những người dạn dầy với đàn bà. Các em phải cứng bóng
vía, bằng không các em sẽ biến thành những món đồ chơi cho họ. Lúc đầu với nhan
sắc Việt, cử chỉ nhu nhã, tiếng hát thanh tao. Họ say mê các em. Nhưng các em
bị ái tình làm lu mờ minh mẫn bị họ xỏ mũi lôi đi như lôi con chó, con mèo, rồi
sau vài tháng họ chán, thì các em sẽ mất hết. Các em sẽ thành những tỳ nữ mà họ
gọi là Nam man.
Phi chỉ Ngọc Quốc:
– A Hợp Mã là tên thô lỗ cục cằn, nó vừa mới bầy tỏ cử
chỉ thanh nhã , nói mấy câu sáo ngữ mà Quốc đã như người say rượu. Vậy thì khi
em thành tỳ thiếp của y, sẽ ra sao? Em bị ái tình nó làm mê muội, thì khi về
sống trong phủ của y có hằng mấy chục mỹ nữ. Y mau chán em lắm. Em phải cứng
bóng vía, nắm chắc thần trí của y mới được. Phải như Ngọc Kỳ với Thái tử. Ngọc
Trí với Thoát Hoan. Ngày mai tới phủ của y, chị sẽ cho em thân thiết với y hơn.
Nếu em không giữ được thì chị cho Ngọc Cách thay em.
Mồ hôi Ngọc Quốc vã ra. Nàng tự biết lỗi:
– Em đâu có quên lời các thầy cô dậy, đâu có quên lời chị
dậy. Nhưng trong lúc y tấn công ào ạt, em không kịp định thần. Ngày mai em sẽ
cứng bóng vía hơn.
Hôm sau, vẫn do Quang Uy tướng quân Vũ Chính đánh xe,
Nguyên phi đem cả bốn nàng Ngọc theo. Hôm nay phi cho ba nàng trang phục giản
dị: áo cánh mầu nâu. Váy lụa đen. Khăn choàng cổ mầu xanh lá mạ non. Vũ Chính
hỏi:
– Thưa chị! Chị cho em tò mò một chút về bốn cô tiên này
được không ạ!
– Được chứ! Em muốn hỏi gì nào? Chúng nó là em của em mà!
– Hôm trước chị cho Kỳ xuất hiện, làm hồn phách Thái
tử Chân Kim với A Hợp Mã cùng phiêu phiêu. Lại cả gã hoàng tử Thoát Hoan cũng
mê Kỳ. Thái tử vốn đã không ưa tên ma bùn này. Bây giờ y lại muốn tranh đoạt
Ngọc Kỳ với Thái tử. Sau đó tuy chị gả Ngọc Kỳ cho Thái tử, mà Thái tử vẫn ghét
y. Sao hôm nay chị cho Ngọc Kỳ tới dinh A Hợp Mã. Lỡ Thái tử nổi giận thì sao?
Bạch Liên cười:
– Chị cho Kỳ tới dinh A hợp Mã hầu Kỳ tỏ ra Kỳ là vợ vợ Thái tử, để y phải lậy sứt trán cho bõ
ghét. Có như vậy mới tỏ ra Kỳ là người trinh tĩnh, có tư cách mẫu nghi thiên
hạ.
– À thì ra thế.
Dinh của A Hợp Mã nằm ngoài thành Đại đô, trong một thửa
đất rất rộng. Xe phải chạy gần nửa giờ mới tới. Cổng dinh lớn không thua gì
cổng Hoàng thành Đại đô, có thân binh gác. Vừa thấy xe, tên thân binh đánh ba
tiếng chiêng. Bốn thân binh khác mở cánh cổng. Xe vào trong sân, Vũ Chính
choáng váng khi thấy ngôi dinh thự xây bằng đá xanh, cao vòi vọi, lớn như một
trái đồi, tọa lạc trên khu đất rộng đến
hơn chục mẫu. Khắp thửa đất trồng không thiếu kỳ hoa, dị thảo. Có rất nhiều thú
lạ đang nhởn nhơ ăn cỏ. Ngọc Kỳ nói với
Ngọc Quốc:
– Chà dinh cơ
này lớn hơn phủ Thái tử. Quốc ơi! A Hợp Mã là tên thô lỗ, dại gái. Chị phải cột
cổ nó như cột con nai rồi làm chủ dinh cơ này.
A Hợp Mã dàn một đoàn vệ sĩ ra trước cửa dinh đón khách.
Y chạy tới trước xe ngựa, nắm lấy cương:
– Nô tài bái kiến Nguyên phi. Kính chào bốn vị tiên
tử.
Ngọc Kỳ hứ một tiếng:
– Quốc Công! Tôi hiện là Thái tử phi, do chiếu chỉ của
hoàng hậu nương nương! Tôi không còn là khuê nữ nữa. Địa vị Quốc Công so với
Thái tử thế nào nhỉ?
A Hợp Mã vốn sợ Thái tử, nghe Ngọc Kỳ hỏi y chột dạ:
– Thần A Hợp Mã xin bái kiến Thái tử phi!
Ngọc Kỳ ra oai:
– Quốc Công không nên đa lễ. Hôm nay tôi theo cô tôi tới
đây để biết sự giầu có của Quốc Công!
A Hợp Mã cúi rạp người xuống mời khách. Vào trong đại sảnh,
Bạch Liên kinh hoàng vì sự giầu có của y. Phòng khách rộng mênh mông. Bốn góc
là bốn bộ da hổ nhồi bông, trông như hổ
sống. Một giá để 18 loại vũ khí bằng đồng. Tất cả bàn, ghế, tủ đều bằng gỗ quý.
Y mời Bạch Liên ngồi vào vị thế thứ nhất, Ngọc Kỳ vào vị thế thứ nhì. Ngọc Quốc
vào vị thế thứ ba. Y ngồi vào chủ vị tiếp khách.
Tiệc được bầy ra.
Như đã có chủ ý, trong suốt bữa tiệc, A Hợp Mã tỏ ra cung kính với Bạch Liên, Ngọc Kỳ và
luôn có cử chỉ thân thiện với Ngọc Quốc.
Ngọc Kỳ nói với A Hợp Mã:
– Dinh này lớn thực, kiến trúc cầu kỳ. Ban nãy mới
nhìn thấy, chị Quốc muốn được thăm dinh. Mong Quốc Công dẫn chị ấy xem cho
biết.
Được mở lối, A Hợp Mã mừng chi siết kể. Y đứng dậy hướng
Ngọc Quốc:
– Kính mời tiên tử.
Ngọc Quốc hướng Bạch Liên như hỏi ý kiến. Bạch Liên ban
chỉ:
– Em thích xem dinh thì theo Quốc Công.
A Hợp Mã đứng lên đi trước dẫn đường. Đầu tiên y đưa nàng
lên lầu.
Ngay cầu thang là thư phòng của y. Tuy là người thô
lỗ, nhưng trong thư phòng của y không thiếu gì những sách vở danh tiếng của Trung
quốc, Tây vực, Thổ phồn. Lại có cả sách bằng tiếng Phạn chép kinh Phật. Trên tường
trao nhiều tranh, bút thiếp của các danh gia Tống.
Phòng thứ nhì là một phòng hình bầu dục, trong phòng chứa
những kỷ vật y được các quan địa phương hiến tặng: áo giáp, mũ chiến, yên cương,
dầy da, cung, tên, đao, kiếm. Ngọc Quốc nhăn mặt tỏ ý không thích. Y dẫn nàng
sang một phòng khác. Phòng này treo những bộ y phục của phụ nữ: y phục Mông cổ
bằng da, y phục Cao ly bằng lông thú. Y phục của các nước Tây vực thống thuộc
Mông cổ. Y phục các vùng Trung nguyên. Ngọc Quốc dừng lại trước những bộ y phục
bằng lụa của Tống vùng Dương châu, Lâm an, Thanh điền, Tô châu, Tứ xuyên. Thấy
nàng đứng ngây người trước chiếc áo khoác bằng gấm của Thục. Y lấy áo khoác lên
người nàng rồi nói:
– Tiên tử mặc chiếc áo này, làm cho áo đẹp chứ không phải
áo làm đẹp cho tiên tử.
Y xốc ngang hông nàng, để nàng đứng trên chiếc án thư cao,
rồi lùi lại ngắm nghía:
– Đây là gấm Thục. Kiểu áo này là áo Nga mi. Cô nương thành
Nga mi tiên tử của đất Trung nguyên rồi vậy!
Thình lình y tiến sát người nàng, tay tốc váy lên, rồi
chui đầu vào. Hai tay y ôm lấy hông nàng, mũi y
hít hà. Tuy đã được học, được biết rằng: khi một người đàn ông say mê
mình, họ sẽ làm những gì. Nhưng đây là lần đầu tiên cơ thể Ngọc Quốc va chạm
với đàn ông. Nàng điếng người đi, không còn sức kháng cự. Nàng buông lỏng, mặc
y làm gì thì làm. Trong cảm giác thần tiên, nàng như mê đi không biết bao lâu.
Thình lình lời Bạch Liên vang bên tai: phải chủ động. Hai tay nàng đẩy đầu y
ra, buông váy xuống:
– Quốc Công! Tiểu tỳ là khuê nữ. Xin Quốc Công đừng để
thân thể tiểu tỳ hoen ố.
Nàng bước xuống khỏi chiếc án thư, mặt lạnh như tiền:
– Xin Quốc Công cho tiểu tỳ xuống nhà.
Nói rồi nàng thoăn thoắt đi trước. A Hợp Mã vẫn còn
bần thần, chân tay run run bước theo nàng.
Thế rồi tiệc bầy ra, rồi ca, rồi múa.
Chiều, Nguyên phi dẫn bốn nàng về cung. Về tới cung Ngọc
Quốc thuật tuốt tuột tuồn tuốt những gì xẩy ra cho mọi người nghe. Nguyên phi
nói:
– Bây giờ Ngọc Quốc đã bắt được trọn vẹn cả hồn lẫn phách
của A Hợp Mã. Chị sẽ bắt y xin nhà vua đứng ra chủ trì cho cuộc hôn nhân này.
Em sẽ được phong tước phu nhân. Em nhớ nhé: không bao giờ chiều theo ý y tất
cả. Có như thế mới giữ được y.
Ngọc Kỳ hỏi:
– Còn Ngọc Cách, cô định gả cho ai?
– Trong trận đánh mới đây, quân Nguyên do hoàng tử Thoát
Hoan thống lĩnh, Liêm Hy Hiến chỉ huy giao chiến với A Lan Đáp Nhi. Thoát Hoan
bại. Vợ Lý Hằng bị chết trong loạn quân. Y bị thương, đã về Đại đô dưỡng bệnh.
Nhân dịp thăm các thương binh, chị sẽ cho Ngọc Cách tìm cách bắt hồn y. Còn Ngọc
Trí chị sẽ gả cho Thoát Hoan, vì y chưa lập thê chính thức.
Ba hôm sau, Nguyên phi tâu với hoàng đế Chí Nguyên:
– Thiếp nghe, có rất nhiều binh tướng bị thương được đưa về điều trị.
Thiếp muốn mang một số quà đến tặng, an ủi thương binh để khích lệ họ. Thiếp có
bốn đứa em họ có chút nhan sắc, lại ca múa tuyệt vời. Thiếp muốn xin phép hoàng
thượng cho thiếp dẫn bốn con bé theo, để ca múa giúp vui cho thương binh.
– Được chứ! Trong tất cả phi tần, chỉ mình phi là luôn nghĩ đến khích lệ
tướng sĩ của trẫm. Này phi!
– Thiếp xin nghe!
– Chủ ý của trẫm muốn cho Thoát Hoan xuất trận để có chiến công. Thế nhưng
trận vừa rồi là trận đầu tiên trong đời y, mà y bị bại.
Nhà vua trầm ngâm một lát rồi tiếp:
– Hôm trước phi xin cho ba tướng Lý Hằng, Đường Ngột Đải (Tang’utai), Ô
Mã Nhi ra cầm quân. Phi hứa rằng trong ba tướng ai lập được công phi sẽ có thưởng.
Ba tướng đều thầm nghĩ phi sẽ thưởng cho một trong bốn cô em họ. Phi có bốn cô em,
một người phi đã gả cho Thái tử. Phi còn
ba người phải không? Bây giờ Lý Hằng lập công đầu, vợ y chết trong trận đột kích
của bọn Hoa lâm. Đường Ngột Đải (Tang’utai) dũng cảm tiến trước ba quân, mà bị
trúng tên. Trẫm nghĩ phi nên gả hai trong ba cô em cho hai tướng trẻ này. Chúng
được trẫm ban cho chức tước, được phi gả em cho. Chúng sẽ
cảm thấy vinh dự biết dường nào. Chúng sẽ hết sức lập công để đền ơn tri ngộ.
– Tâu hoàng thượng, khi xưa Trường Tôn hoàng hậu của vua Đường Thái Tông
từng tiến cử, khuyến khích nhiều danh thần, võ tướng cho vua. Bà khuyên vua gả
công chúa cho các vua phiên dậu, mà biên cương được yên. Nay thiếp muốn học theo
gương người xưa.
Nghe Nguyên phi ví mình với một đệ nhất minh quân Trung nguyên, Hốt Tất
Liệt mừng chi siết kể. Nhà vua hỏi:
– Như vậy phi còn một cô em! Phi định
gả cho ai?
– Tâu A Hợp Mã.
Trán nhà vua cau lại:
– Bốn cô em của phi đều thuộc loại sắc nước hương trời, còn quá trẻ. Tại
sao phi lại gả cho tên dâm tặc A Hợp Mã, y đã 40 tuổi, lại có hằng chục cơ
thiếp? Phi đã hứa với y rồi à? Không được.
– Không! Không! Sau hôm ăn tiệc tại cung của thiếp, y tới tặng vàng,
ngọc cho bốn con bé. Y lại mời thiếp với bốn con bé tới dinh y. Y cảm con bé
Ngọc Quốc. Nên thiếp có ý định gả Quốc cho y.
– Phi để đấy! Trong triều, ngoài trấn của trẫm không thiếu gì những đấng
nam nhi văn mô, vũ lược mà lại gả cho cái tên nô tài dơ bẩn đó. Trẫm sẽ gả Ngọc
Trí cho Thoát Hoan.
Phi thấy nhà vua nhìn mình say đắm thì nghiêng đầu nở nụ cười:
– Tất cả con gái dười gầm trời này đều là con của hoàng thượng. Vậy còn
Ngọc Quốc, hoàng thượng ban cho ai, tùy long ý. Hôm trước, thiếp thấy Lý Hằng
luôn nhìn Ngọc Quốc, Đường Ngột Đải (Tang’utai) luôn nhìn Ngọc Cách. Vậy xin bệ
hạ ban chỉ gả Ngọc Quốc cho Lý Hằng, Ngọc Cách cho Toa Đô.
– Thế bao giờ phi cho Ngọc Kỳ về phủ Thái tử?
– Tất cả lễ nghi: yết kiến hoàng hậu, lễ chư vị tiên đế, yết kiến chánh
phi của Thái tử, lễ vọng tổ tiên đã xong. Còn ba ngày nữa là ngày tốt, Hoàng
hậu nương nương sẽ rước Ngọc Kỳ.
Hốt Tất Liệt truyền chỉ cho Lễ bộ:
– Khanh hãy soạn chỉ khen thưởng Lý Hằng, Đường Ngột Đải (Tang’utai),
ban cho tước Tử, lại truyền gả Đặng Ngọc Quốc cho Lý Hằng, gả Lý Ngọc Cách cho Đường
Ngột Đải .
Ba tướng Lý Hằng, Đường Ngột Đải, Ô Mã Nhi chỉ là những Thiên phu trưởng,
tuổi mới 20, nhờ võ công cao, được Hốt Tất Liệt tin dùng giao cho chức vụ tín
cẩn. Trong bữa tiệc Nguyên phi khoản đãi cả ba được dự tiệc với nhà vua, được Nguyên
phi cho nghe bốn người em họ ca, múa. Nguyên phi xin với nhà vua cho ba người
rời Đại đô ra cầm quân để có dịp bay nhảy. Phi còn xa xôi hứa rằng nếu lập được
đại công, phi sẽ gả những cô em họ đẹp như hoa đào, hoa mận cho. Tới mặt trận Hàm
cốc quan, ba người được Thoát Hoan, Liêm Hy Hiến trao cho lĩnh Vạn phu trưởng.
Qua bốn trận, cả ba đều lập được chiến công. Khi đánh vào trận Hàm cốc quan, đạo
quân này bị quân Mông cổ đang đêm cướp trại. Ba người hết sức xung sát. Nhưng khi
quân Mông cổ rút lui thì toàn trại Nguyên tan hoang. Vợ Lý Hằng bị chết trong
quân. Lý Hằng, Đường Ngột Đải (Tang’utai)bị thương nặng. Rõ ràng trận này chúng
bị bại. Không bị trách phạt mà lại được an ủi.
Bây giờ hai người đang dưỡng thương, được tin Nguyên phi thay Hoàng đế đến thăm. Dù viết thương chưa
lành, cả hai vẫn cố gắng ngồi dậy hành lễ. Theo sau phi là bốn giai nhân mà từ
hôm gặp đến giờ, lúc nào hai tướng cũng mơ mơ, tưởng tưởng.
Nguyên phi vui vẻ:
– Thế nào hai tướng quân, vết thương có đau lắm không?
– Đa ta Phi, tuy anh em thần đau, nhưng đau vì Hoàng thượng thì anh em
thần vẫn cảm thấy hãnh diện.
Phi chỉ Ngọc Kỳ:
– Giới thiệu với hai tướng quân. Con bé cháu tôi mới được hoàng hậu ban
chỉ tuyển làm Thái tử phi, cũng có mặt hôm nay để chúc mừng huân công của hai
vị.
Lý Hằng cung tay:
– Hai anh em thần đa tạ hồng ân của Thái tử, của Thái tử phi.
Đã được Nguyên phi đặn trước, Ngọc Cách nở nụ cười Câu hồn đoạt phách trước
Toa Đô, rồi sẽ xoa lên vết thương:
– Tướng quân! Em nghe nói, trong đêm quân ngụy Hoa lâm đột kích vào
doanh trại, tướng quân trổ thần võ đập chết ba Vạn phu trưởng của chúng, rồi đuổi
chúng chạy xa đến 10 dặm, nên mới bị thương. Hoàng thượng thương cảm tướng quân
lắm. Người ban chỉ cho em phải ở đây hầu hạ tướng quân đến khi lành vết thương.
Nói rồi nàng nắm tay Toa Đô như không muốn buông ra.
Nghe Ngọc Cách nói, Toa Đô mừng đến rơi nước mắt, y hướng về Hoàng thành
hành lễ:
– Thần dù nát thây trăm lần cũng không tiếc để báo ân của bệ hạ.
Còn Ngọc Quốc, nàng nở nụ cười Đỗ quyên dạ khai huyền bí với Lý Hằng:
– Tướng
quân! Trong trận đánh Hàm cốc quan, tướng quân đã dùng hết lực đuổi giặc, thế
nhưng giặc hung dữ quá đến nỗi phu nhân cũng bị hại. Hoàng thượng biết lòng
trung ủa tướng quân, nên sai em đến đây để an ủi tướng quân.
Nhìn khuôn mặt thanh tú của Ngọc Quốc, hồn Lý
Hằng muốn bay bổng lên cao, bao nhiêu đau đớn vết thương biến mất.
Sau khi ban thưởng cho thương binh, Nguyên phi dẫn Ngọc Kỳ, Ngọc Trí về,
để Ngọc Quốc, Ngọc Cách lại.
Vừa về đến cung, Bạch Liên nhận được chỉ của Hốt Tất Liệt, thủ bút của
nhà vua:
“ Thoát Hoan,
Liêm Hy Hiến bị bại trận. A Lý Bất Ca chiếm Khai bình. Trẫm phải khẩn cấp thân
chinh, lên đường trước. Phi về thì đem Quang Uy tướng quân Vũ Chính và Hổ Uy tướng
quân Đào Minh cùng vượt Trương gia khẩu
theo xa giá trẫm. Trẫm cần Phi theo giúp để tiến về Hoa lâm”.
Phi cho gọi hai tướng Vũ Chính, Đào Minh tới, truyền đem bản bộ quân mã
là hai Thiên phu Cấm quân, Thị vệ theo hộ tống. Trước khi khởi hành, phi nhận được
thư Đại Hành:
“ Kính chị,
Em vẫn phụ trách
tại Khu mật viện. Tình hình Mông cổ nguy ngập, vì các Hãn Kim trướng không tuân
chỉ trưng binh của Đại hãn. Đại hãn lâm thế cô, quân ít, tướng cô. Còn binh tướng
gốc Mông cổ, Trung nguyên, Tây hạ họ không thiết tha chiến đấu tương tàn. Hơn
nữa họ không muốn thế lực lều trại, mà muốn theo Hốt Tất Liệt để cũng cố chế độ
định cư. Đại Nguyên ban chỉ chiêu hàng khắp nơi. Tướng, hãn nào hàng thì sẽ được
thăng lên một cấp. Dù tội gì cũng được đại xá. Các tướng sẵn sàng bỏ Hoa lâm
theo Đại đô. A Lan Đáp Nhi, Lưu Thái Bình, Ngột A Đa tuy có tài, mà lòng tướng,
lòng binh như vậy thì không thắng được. A Lan Đáp Nhi đánh bại Liêm Hy Hiến
khắp nơi, Chí Nguyên thân chinh, khiến A Lý Bất Ca đang nghĩ đến đầu hàng.
Hôm qua nghe tin,
Hốt Tất Liệt thân chinh, đánh bại A Lan Đáp Nhi hai trận, đuổi quân Mông cổ
khỏi Khai bình. Quân Nguyên đang tiến về vùng Thát đát, A Lý Bất Ca trao cho
Cáp Thiết Sáp Nhi, Ngọc Mộc Hốt Nhi trấn thủ Hoa lâm. Ông ta cùng quần thần bỏ
Hoa lâm chạy về Khiêm Khiêm châu. Nội cung bị bỏ rơi. Y điều Vũ Cao San, Trần Mạnh Quốc đem hai vạn phu trực thuộc trấn phía
Tây Hoa lâm; ba tướng chỉ huy Cấm quân A Mít Lỗ Tề, Kim Đại Hòa, Đi Mi Trinh
trấn thủ Đông Hoa lâm. Nếu chị theo Hốt Tất Liệt tiến đánh Hoa lâm, thì chị xin
với nhà vua đi sứ chiêu hàng, em cam đoan giúp chị trong vụ này”.
Bạch Liên gọi Vũ Chính, Đào Minh, Hồng Nga, 4 nàng Ngọc vào họp. Phi lên
tiếng trước:
– Cuộc chiến giữa Hốt Tất Liệt với A Lý Bất Ca đã tới hồi kết thúc. Trận
sắp tới sẽ kinh khủng vô cùng. Chị biết Hốt Tất Liệt sẽ không giết em mình đâu.
Tuy nhiên chúng ta có nhiều người ở bên phía Hoa lâm. Ta cần cứu lấy người của
ta.
Hồng Nga than:
– Khó! Em thấy cứu các nàng Ngọc thì có thể, chứ cứu các chị trong Tô
lịch với Đông hoa thì không hy vọng.
– Em phân tích chi tiết cho bốn con bé Ngọc biết.
– Chị Huyền Liên là ái phi của A Lý Bất Ca. Nếu y đầu hàng quy phục Hốt
Tất Liệt, dĩ nhiên y không bị giết, mà được phong cho một Hãn địa nào đó. Trường
hợp này thì chị Huyền Liên vô sự.
– Giỏi. Em tiếp!
– Hai chị Tử Liên, Lan Liên là chánh phi của hai hoàng tử Cáp Thiết Sáp Nhi, Ngọc Mộc Hốt Nhi. Nếu hai
người theo A Lý Bất Ca đầu hàng thì hai chị cũng vô sự. Duy hai chị Thúy Nga là
vợ của A Lan Đáp Nhi, Thanh Nga là vợ của Ngột A Đa thì khó vô cùng. Vì hai ông
này là kẻ thù không đội trời chung của Hốt Tất Liệt. Ví dù hai ông có hàng thì
y cũng không tha. Chắc chắn hai ông này sẽ bị giết. Phi có thẻ miễn tử thì cũng
chỉ cứu tính mệnh hai bà chị này. Theo truyền thống của Mông cổ, hai bà chị sẽ được
Hốt Tất Liệt gả cho các Hãn, các tướng khác .
Đào Minh xua tay:
– Hai bà này được chồng sủng ái cùng cực. Nếu chồng bị giết, thì hai bà
sẽ chết theo chồng, chứ không chịu làm vật giải trí cho kẻ thù của chồng đâu.
Bạch Liên tỏ vẻ vui mừng:
– Theo như Đại Hành cho biết khi mới xẩy ra cuộc chiến Hoa lâm, Đại đô,
thì Vũ Uy vương đã tiên liệu về vụ này rồi. Hiện Ngột A Đa đang thống lĩnh binh
Mông cổ tại Vân Nam, Tây tạng, Hồi cương chống với quân Nguyên. Nếu y bại thì
cả hai vợ chồng sẽ về Đại Việt sống. Thanh Nga vô sự. Còn chị Thúy Nga, Vũ Uy vương
đã cử người đem chị ấy với các con A Lan Đáp Nhi về Bắc cương lánh nạn từ hơn năm
nay rồi.
Vũ Chính thở phào:
– Như vậy chúng ta yên tâm. Vì Vũ Uy vương có chỉ dụ: bằng mọi cách
không đề người của mình chết trong cuộc tranh quyền của anh em Hốt Tất Liệt, A Lý
Bất Ca. Bây giờ tới các nàng Ngọc.
Hồng Nga kiểm điểm lại:
– Các em gồm 10 người trong đội Ngọc của Vũ Uy vương phủ
phải không? Hiện Ngọc Minh đang sống với chồng tại Thăng long. Ngọc Đức là vợ
Vạn phu trưởng Vũ Cao San; Ngọc
Thiên là vợ Vạn phu Trần Mạnh Quốc. Hai nàng này đang có mặt ơ Hoa lâm vì chồng
được A Lý Bất Ca trao cho trấn thủ Hoa lâm với ba tướng A Mít Lỗ Tề, Đi Mi
Trinh, Kim Đại Hòa. Tại Hoa lâm ta có ba nàng vợ của ba tướng là Ngọc Hạ, Ngọc
Tiên, Ngọc Trị. Tổng cộng 5 người.
Bạch Liên quyết định:
– Bây giờ ba em Quốc, Trí, Cách ở lại Đại đô. Trong các tướng cầm quân đánh
Hoa lâm có Thái tử Chân Kim vậy cô mang
Ngọc Kỳ theo. Ngoài ra lão tướng Ngột Lương Hợp Thai, A Truật
cũng tham dự vào trận đánh Hoa lâm, vậy chị mang Hồng Nga theo. Hai em sẽ có
dịp trổ tài thuyết phục 5 tướng trấn thủ Hoa lâm đầu hàng, lập công với Đại
nguyên.
Vũ Chính trầm tư rồi lắc đầu:
– Chúng ta cần gây cho Mông cổ, Đại nguyên có chiến tranh, càng lâu càng
tốt! Tại sao ta lại giúp Hốt Tất Liệt chiêu hàng các tướng? Như vậy thì Mông cổ
sẽ bại, cuộc chiến chấm dứt rất mau.
Ngọc Kỳ tỏ ra minh mẫn:
– Anh Chính ơi! Em thấy trước sau gì thì ba tướng chỉ huy Cấm vệ của A
Lý Bất Ca với hai tướng Vũ Cao
San, Trần Mạnh Quốc cũng hàng nguyên. Nay cô Bạch Liên ra
tay trước, chiêu hàng 5 tướng để lập công với Đại nguyên, hơn nữa nắm 5 tướng trong
tay phi. Chính vì vậy mà anh Đại Hành mới hứa giúp phi trong vụ này.
Đoàn tùy tùng của Nguyên phi Bạch Liên lên đường, vượt Trương gia khẩu,
rồi đi vào vùng Thảo nguyên mênh mông. Phải mất hai ngày mới tới đại bản doanh
của Nguyên. Đại bản doanh của Hốt Tất
Liệt đóng tại chân núi Gia hòa. Đây là một thị trấn thuộc cố đô của tộc Thát đát.
Thời Thành Cát Tư Hãn tộc này là đối đầu thứ nhất với Mông cổ. Chính Đại hãn
Thát Đát đã giết chết thân phụ của Thành Cát Tư Hãn. Sau Thát Đát bị Mông cổ đánh
bại, Thành Cat Tư Hãn cho sát nhập vào Mông cổ. Trong các trận đánh giữa Mông
cổ với Kim, tộc này đi tiên phong, có công đầu. Thành Cát Tư Hãn cho di phân
nửa dân của tộc này vào trong Vạn lý trường thành . Sau hơn 50 năm số di dân
này bị đồng hóa thành người Hán. Từ Trung nguyên, số người Thát đát-Hán này đem
nếp sống tộc Hoa về quê hương mình, nên các tiểu tộc trở thành những tỉnh nhỏ,
các bộ lạc đông người trở thành những thị trấn như Trung nguyên.
Nghe tin Nguyên phi tới, nhà vua thân ra ngoài bản doanh đón. Sau khi an
tọa, Phi thấy đầy đủ các tướng thì hỏi:
– Tâu hoàng thượng, tình hình thế nào?
– Bọn A Lan Đáp Nhi đánh bại Thoát Hoan, Liêm Hy Hiến, Lưu Hắc Mã, Cao Bằng Tiêu, Ngột Lương Hợp Thai, A Truật,
chúng vây Khai bình. Trẫm đã điều được mười vạn kị binh tiếp viện cho Thoát
Hoan đánh giải vây Khai bình. Nhưng quân A Lý Bất Ca đông quá, mình bị tổn thất
nặng nề. Trẫm phải thân chinh, mới đây phá A Lan Đáp Nhi hai trận. Phần thắng về
phía mình. Hiện A Lý Bất Ca dàn 5 vạn kị ở phía Bắc, 5 vạn kị ở phía Nam, 5 vạn
kị ở phía Tây. Còn tại Hoa lâm thì quân của A Lan Đáp Nhi trên mười vạn, thêm 2
vạn kị từ Tứ xuyên rút về với 2 vạn Cấm quân thị vệ. Cộng 29 vạn. Các tướng đang
nghị luận phân vân không biết có nên tấn công Hoa lâm không? Vì tấn công thì ta
không đủ lực lượng, mà chong mặt thì bọn A Lý Bất Ca đầy đủ lương thực, trong
khi lương thực của ta thì ở trong quan ải, vận chuyển khó khăn.
Phi nở nụ cười hỏi Ngột Lương
Hợp Thai:
– Vương gia! Người kinh nghiệm chiến đấu, tài trí như vương gia mà không
tìm ra phương cách thắng A Lý Bất Ca sao?
Bạch Liên từng bị Ngột Lương
Hợp Thai bắt cùng 6 người bạn. Tuy y say mê độc chiếm
Hoàng Hoa, nhưng thỉnh thoảng cũng qua đêm với nàng. Bây giờ tuy biết nàng là
sủng phi của nhà vua, nhưng y vẫn coi thường nàng. Nghe nàng hỏi, y biết nàng
mỉa mai vụ đánh Đại Việt bị bại. Y trả lời xốc họng:
– Như phi tuyên chỉ, chắc phi có kỳ mưu, diệu kế chinh phục A Lý Bất Ca
trong hoàn cảnh này! Nô tài xin rửa tai nghe phi dậy!
Bạch Liên biết Ngột Lương
Hợp Thai nói mỉa mình, nhưng phi vẫn bình tĩnh tâu với
nhà vua:
– Tâu Hoàng thượng, thần thiếp có đọc Tứ thư, sách Mạnh Tử nói rằng:
“ Ta hồ! Binh đao chi sự,
Thánh nhân bất đắc dĩ dụng chi ».
Nghĩa là :
Than ôi, binh đao là những thứ hung ác ! Thánh nhân bất đắc dĩ mới phải
dùng. Nếu bây giờ bệ hạ đánh Hoa lâm thì quân mình ít, không đủ để thắng A Lý
Bất Ca. Mà dù bệ hạ dốc quân từ Tứ xuyên, Hàm dương về, đánh bại A Lý Bất Ca phá
được 30 vạn quân của y, thì ít ra mình cũng mất 10 vạn người. Tổng cộng Mông
cổ, Đại nguyên chết 40 vạn người. Nếu ta tránh được chiến tranh, hoàng thượng
sẽ có 40 vạn binh. Vậy ta dùng mưu, khuất phục y thì hơn.
_ !?!?!?
– Tháng trước, A Lý
Bất Ca nghe tin hoàng thượng thân chinh, y đã âm thầm cùng triều đình nghị sự,
xin đầu hàng. Nhưng một số các hãn, các tướng không đồng ý. Trong khi Khu mật
viện của y báo rằng hầu hết các tướng định theo gió đầu hàng Đại nguyên. Y cùng
triều đình âm thầm rút về Khiêm Khiêm châu. Y sai hai hoàng tử Cáp Thiết Sáp
Nhi, Ngọc Mộc Hốt Nhi, cùng ba tướng A
Mít Lỗ Tề, Đi Mi Trinh, Kim Đại Hòa trấn thu Hoa lâm. Ba tướng này trước đây là
người thân tín của Đại hãn Mông Ca. Từ khi Mông Ca tử trận, họ bị thất sủng, được
trao cho chức Vạn phu trưởng phòng thủ Hoa lâm. Trước khi rút khỏi Hoa lâm, A
Lan Đáp Nhi điều hai vạn phu của Vũ Cao San, Trần Mạnh Quốc về phòng thủ
Tâây Hoa lâm. Như vậy hiện Hoa lâm chỉ có 5 vạn kị binh mà thôi, chứ không phải
29 vạn.
Tể tướng Vương
Văn Thống
bàn:
– Nếu tin tức đúng
như Nguyên phi nói, hoàng thượng không cần dàn quân đánh Hoa lâm nữa. Ta đánh
Hoa lâm, trong lúc giao tranh, gươm đao vô tình ắt có nhiều Quý tộc, nhiều gia đình
các Hãn bị vạ lây. Xin bệ hạ cho quân tiến sát Hoa lâm, rồi gửi sứ chiêu hàng
hai hoàng tử với bọn A Mít Lỗ Tề, Di Mi Trinh, Kim Đại Hòa. Ba người này đầu
hàng, thì ta không tốn một mũi tên mà bình được Hoa lâm.
Nhà vua hỏi:
– Ai đi sứ được bây
giờ?
Ngọc Kỳ bước ra quỳ
gối:
– Thần nhi xin được
lĩnh nhiệm vụ khó khăn này. Vì vợ của cả năm tướng đều là bạn học thời thơ ấu
của thần nhi.
Thấy một thiếu nữ
ngồi cạnh Thái tử, còn quá trẻ, nhan sắc diễm lệ, nói tiếng Hoa vùng Yên kinh,
giọng thanh tao, tâu xin đi sứ chiêu hàng. Các tướng văn, võ đều không biết
Ngọc Kỳ là ai. Thái tử Chân Kim giới
thiệu:
– Giới thiệu với chư
vị đây là Thái tử phi khuê danh Đặng Ngọc Kỳ, mới được mẫu hậu ban chỉ tuyển
cho cô gia.
Hốt Tất Liệt là một
trong những hoàng đế Trung quốc có con mắt tinh đời, biết dùng người bậc nhất.
Nhà vua hỏi Ngọc Kỳ:
– Hài nhi, con có
cần ai đi theo không?
– Xin cho một trong
hai vị tướng quân Vũ Chính, Đào Minh với một Thập phu Thị vệ là đủ.
– Con có cần lễ vật
gì không?
– Tâu xin cho con mười
cái thẻ Miễn tử để an lòng các tướng soái Hoa lâm.
Đến đó Khu mật viện
tâu lên hoàng đế:
“ A Lý Bất Ca cùng triều đình đã âm thầm rời Hoa lâm đi Khiêm
Khiêm châu. Tại Hoa lâm chỉ còn 5 vạn phu trấn đóng mà thôi”.
Từ nhà vua cho tới
các quan văn võ đều nhìn Nguyên phi với tất cả nể phục: không biết bằng cách
nào phi đã biết tin tức này quá sớm.
Lập tức nhà vua hạ
lệnh cho quân Đại nguyên tiến đến cách Hoa lâm 100 dậm (50 km) hạ trại, rồi cho Ngọc Kỳ lên đường
có Quang uy tướng quân Vũ Chính, Hổ uy tướng quân Đào Minh cùng 100 Thị vệ theo
hầu lên đường.
Nguyên phi Bạch
Liên tâu:
– Ngọc Kỳ là Thái
tử phi, thì đủ uy tín nói truyện với hai vương phi của Cáp Thiết Sáp Nhi, Ngọc
Mộc Hốt Nhi. Tuy nhiên Kỳ còn nhỏ tuổi quá, xin bệ hạ cho một vị đại thần theo để
ứng đối khi cần. Xét trong các vị, thiếp xin tể tướng Vương vào nhiệm vụ khó khăn
này.
Nhà vua chuẩn tấu.
Ngọc Kỳ làm chánh
sứ, Vương Văn Thống làm phó sứ lên đường đã ba
ngày mà không có tin tức gì, ruột nhà vua, Thái tử nóng như lửa. Một vài võ tướng
than:
– Có thể Ngọc Kỳ bị
giữ làm con tin.
Nhà vua họp chư tướng
bàn: nếu trong ba ngày nữa không có tin của sứ đoàn thì sẽ ra lệnh đánh Hoa
lâm. Cuộc nghị chưa xong thì Thị vệ tâu:
– Thái tử phi cùng
sứ đoàn trở về xin phục mệnh.
Nhà vua ban chỉ cho vào. Ngọc Kỳ tâu:
– Hai hoàng tử Cáp Thiết Sáp Nhi, Ngọc Mộc Hốt Nhi đồng ý đầu hàng, với một
điều kiện là xin phụ hoàng ban cho làm Hãn bộ tộc kỳ cựu của Mông cổ bên bờ sông Long Lý Hà.
Nhà vua gật đầu:
–
Hai người là con của anh ta, là cháu ta, xin được giữ đất của tổ tiên là
điều hợp lý. Trẫm đồng ý.
– Ba tướng A Mít Lỗ Tề, Đi Mi
Trinh, Kim Đại Hòa khi được chiêu dụ đều mừng vô hạn. Duy hai tướng Vũ Cao San, Trần Mạnh Quốc
thì ước mong được theo phụ hoàng từ lâu. Khi nghe thần nhi chiêu dụ thì vui vẻ
vô cùng. Hiện tất cả đang chờ phụ hoàng
tiến quân vào Hoa lâm. Hai tướng gửi phu nhân tới làm con tin. Xin phụ hoàng
cho vào triều kiến.
Nhà vua mừng chi siết kể:
– Con ra dẫn hai người vào!
Ngọc Kỳ ra ngoài, một lát dẫn hai thiếu phụ
trẻ vào. Các quan văn võ mặt nhìn mặt cùng tự hỏi:
– Mình tưởng Nguyên phi, Thái tử phi là người đẹp
nhất trần gian, thế mà bây giờ hai người vợ của Vũ Cao San, Trần Mạnh Quốc còn muốn sắc sảo
hơn.
Hai nàng quỳ xuống
hành lễ:
– Thần
Lý Ngọc Đức vợ của Vạn phu cho Trần Mạnh Quốc, và Lê Ngọc Thiên vợ của Vạn phu Vũ Cao San xin bái kiến thánh hoàng. Kính
chúc thánh hoàng vạn tuế, vạn vạn tuế.
Nguyên
phi ban chỉ:
– Hai
em bình thân.
Thái tử
hỏi:
– Có
phải hai phu nhân đã khuyên hai tướng theo về với chính thống không?
Ngọc Đức
thưa:
– Khải
Thái tử, từ khi hoàng thượng lên ngôi bảo tộ, thì tất cả binh tướng, dân chúng
trong thiên hạ đều khấu đầu quy phục nhưng chưa có dịp. Trượng phu của tiểu tỳ
thường nói: người là binh lính của hoàng thượng từ hồi hoàng thượng đem quân đánh
Tứ xuyên. Nay được trở về dưới trướng của hoàng thượng như con tìm thấy cha
vậy.
Hôm sau, Hốt Tất
Liệt ra lệnh cho Liêm Hy Hiến, Ngột Lương Hợp Thai tiến quân vào Hoa lâm.
Hai hoàng tử Cáp Thiết Sáp Nhi, Ngọc Mộc Hốt Nhi, dàn quân ra đón. Nhà vua vào trong
thành Hoa lâm.
Trước đây, từ nhiều đời tổ tiên của Mông cổ
sống bằng lều trại. Sau khi Thành Cát Tư Hãn chinh phục các nước châu Âu, mới
nảy ra ý tưởng xây một kinh thành như vùng Trung
Đông,
châu Âu. Ông đem về hằng vạn kiến trúc sư, kỹ sư, hàng chục vạn thợ, xây lên
một thành kiên cố, nguy nga. Bên trong, là những dinh thự, cầu cống, đường phố
vỹ đại. Tuy nhiên tại trung ương, ông vẫn duy trì một lều da cực lớn làm nơi
thiết triều. Trong lều, có ngai vàng, ghế bạc nhiều bậc thềm như những cung điện
châu Âu.
Hốt Tất Liệt vào trong lều, thiết đại triều.
Tất cả các hãn, các quý tộc bị A Lý Bất Ca bỏ rơi đều vào lều chầu. Người người
chúc mừng nhà vua đã bình xong thiên hạ.
Các mưu sĩ, các thân vương, các tướng đều muốn
tiến quân bắt A Lý Bất Ca. Hốt Tất Liệt cười :
– Em ta nhẹ dạ, nghe lời người ngoài mà chống
ta, nay sức cùng lực kiệt ẩn ở Khiêm Khiêm châu. Ta không quan tâm. Ta sẽ sai
sứ đi chiêu dụ. Việc trước mắt là ta phải chỉnh đốn lại vùng Thảo nguyên là đất
phát tích của Mông cổ đã. Đất căn bản không yên thì ta không thể cai trị Trung
nguyên.
Nhà vua tiếp :
– Ta sở dĩ có ngày nay là nhờ chư khanh khuông
phò. Tuy nhiên ta còn bằng này thanh gươm kề cổ, cần phải bẻ gẫy. Bằng không ta
ăn không ngon, ngủ không yên. Một là Bắc Liêu của Tháp Sát Nhi. Tài trí của y
không thua ta làm bao. Nay y ngồi trấn Bắc liêu, binh hùng, tướng mạnh, lại cai
trị vùng bờ xôi giếng mật, như con hổ rình Đại đô. Hai là Lý Đảm ở Sơn Đông. Y
là người có chí lớn, biết trọng dụng nhân tài. Y kéo cao cờ phục hồi tộc Hán,
chống Mông cổ ta. Tuy nhiên nhạc phụ của y là Bình chương chính sự của trẫm,
cam kết khuyến cáo y tuân phục trẫm. Ba là Hoài Đô, hiện làm Đại hãn Nãi Man.
Binh hùng, tướng mạnh. Dân Nãi Man lại văn minh, đang vùng dậy, muốn chiếm đất
Mông cổ cũ của tổ tiên ta. Bốn là Tống. Di chúc của tổ tiên ta là Thành Cát Tư
Hãn rằng phải diệt Tống thì mới cai trị được Trung nguyên.
Hốt Tất Liệt phong thưởng cho tất cả các Hãn,
các Quý tộc đã đầu hàng. Sai hãn Tôn Ca, trấn thủ Hoa lâm với 5 vạn phu của bọn Vũ Cao San, Trần Mạnh Quốc và bọn A Mít Lỗ
Tề.
Đối với Ngọc Kỳ, nhà vua gọi hai vợ chồng vào
trướng, chỉ có Nguyên phi. Nhà vua tát yêu dâu, rồi nói thực chậm :
– Con mới làm dâu chưa được ba tháng mà đã lập
đại công. Phụ hoàng không có chức tước gì ban cho con, mà chỉ biết ban chỉ
rằng : giang sơn này của phụ hoàng, sau sẽ thuộc về hai con.
Nhà vua đeo vào cổ nàng một viên ngọc đỏ
chói :
– Viên ngọc này hồi tiên đế tại thế ban cho
ta. Nay ta cho con. Kể từ nay Chân Kim thấy ngọc như thấy ta. Con phải sủng ái
Ngọc Kỳ, không được coi như các phi tần khác.
Một đại tiệc mừng chiến thắng được tổ chức.
Nguyên phi dùng Hồng Nga, 6 nàng Ngọc ca hát, múa. Các quan văn võ nghe hát,
xem múa đều ngây người ra trước sắc đẹp của 6 nàng Ngọc. Tiệc gần tàn thì Thị
vệ vào tâu :
– Có sứ thần của A Lý Bất Ca xin cầu kiến.
– Cho vào.
Sứ thần là một Đại Hãn tên A Lỗ Hốt (cháu của Sát Hợp Đài). Khi
Thành Cát Tư Hãn còn tại thế, nhà vua chia lãnh thổ cho các con thì Sát Hợp Đài làm Đại Hãn vùng Tây Nam Mông cổ.
Vùng này rộng hơn Mông cổ, không thua gì Trung nguyên. Hồi Mông Ca tử trận, để
di chúc cho A Lý Bất Ca lên thay. A Lỗ Hốt tuân chỉ tôn A
Lý
Bất Ca làm đại hãn. Vừa rồi A Lý Bất Ca ra lệnh trưng binh, A Lỗ Hốt trao cho A
Lý Bất Ca 10 vạn quân. Trong trận đánh vào Khai bình, 10 v ạn binh bị hao hụt
còn 2 vạn. A Lỗ Hốt rút các đạo tàn binh về lãnh thổ mình, không muốn tham gia
vào cuộc chiến tương tàn. A Lý Bất Ca rút về Khiêm Khiêm, các Hãn khuyên y đầu
hàng. Y cử A Lỗ Hốt đi sứ.
Hốt Tất Liệt vốn có thiện cảm với người anh
con ông bác này từ lâu. Hồi nhà vua bị
Mông Ca cho ngồi chơi lêu bêu ở Hoa lâm, A Lỗ Hốt vẫn kính trọng nhà
vua, an ủi nhà vua.
Nhà vua hỏi bằng ngôn ngữ bình
dân ::
– Thế huynh ! A Lý Bất Ca muốn đầu hàng,
sao y không thân đến đây mà sai anh đi sứ ?
– Vì y sợ Đại hãn giết y. Y muốn Đại hãn hứa
ân xá cho y, y mới dám tới ?
Hốt Tất Liệt trao cho A Lỗ Hốt tấm thẻ miễn
tử :
– Anh về nói với y rằng ta với y cùng một cha
mẹ sinh ra. Vừa rồi y được bọn xấu bịa ra di chiếu của Mông Ca lên ngôi Đại
Hãn, gây ra cuộc chiến tranh tương tàn. Kể cả quân, dân đôi bên chết đã hơn năm
chục vạn. Ta hứa tha cho y. Ban cho y làm Đại hãn vùng Tây Bắc Thảo nguyên. Vậy
y hãy cùng thuộc hạ tới đây bái kiến ta.
Hốt Tất Liệt sai làm một tiệc chỉ có Nguyên
phi Bạch Liên, Thái tử Chân Kim, Thái tử phi Ngọc Kỳ đãi A Lỗ Hốt. Trong tiệc
Ngọc Kỳ hết sức kính trọng A Lỗ Hốt. Nguyên phi dùng lời nói ngọt ngào trong
tình anh em. Cuối tiệc phi hỏi :
– Anh à ! Em muốn hỏi anh một câu ! Xin
anh cho phép.
– Em cứ hỏi. Chúng ta đang ngồi ăn
trong tình ruột thịt mà !
– A Lý Bất Ca sai anh đi sứ, sao
chú ấy vẫn chiêu binh, luyện quân ; sai sứ đến các Hãn nhỏ trưng binh. Như
vậy cái vụ hàng này e không thực.
– Aáy à ! Anh ở cạnh y mà
không biết. Còn thím ở xa lại biết. Thế thì y bán đứng anh rồi.
Ngọc Kỳ hỏi :
– Nếu như thình lình chú A Lý Bất
Ca trưng binh, đem quân về đánh Hoa lâm thì bác có tuân không ?
– Nhất định là không. Bác sẽ đem
binh giúp bố chồng cháu đánh vào sau lưng y.
Thế rồi Hốt Tất Liệt ngồi ở Hoa
lâm chờ hơn ba tháng vẫn không thấy A Lý Bất Ca về bái kiến. Trong khi tin Khu mật
viện thu được : A Lý Bất Ca đã chỉnh đốn binh mã, lực lượng rất mạnh. Nhà
vua không coi y ra gì, cùng triều thần trở về Đại đô.
Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét