Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguồn gốc và văn minh Bách Việt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguồn gốc và văn minh Bách Việt. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 4 tháng 4, 2012

Bách Việt và Asean trên vùng định mệnh

Ðinh Việt Nhân

1. Dẫn nhập

Tựa đề của bài tiểu luận này lấy từ loạt bài "Trăm Việt trên vùng định mệnh"(TVTVĐM) của học giả Phạm Việt Châu (PVC). Loạt bài TVTVĐM xuất hiện lần đầu trên tạp chí Bách Khoa từ năm 1969 đến năm 1974. [1]   Viết trong thời kỳ sôi động nhất của cuộc chiến Việt Nam, tư tưởng của học giả PVC là một viễn kiến chính trị vượt không gian và thời gian. Những biến chuyển kinh tế, chính trị gần đây trên trường quốc tế, nhất là các tranh chấp tại biển Đông, lại càng làm tăng giá trị cảnh cáo của viễn kiến đó.

Các ý chính trong sách TVTVĐM có thể tóm lược như sau. Thứ nhất, các quốc gia Đông Nam Á (ĐNÁ) có chung nguồn gốc Bách Việt. Nói rõ hơn, tổ tiên dân ĐNÁ ngày nay là bộ tộc Bách Việt, đã nam thiên xuống Việt Nam, Mã Lai, Nam Dương, Phi Luật Tân, Căm Bốt, Miến Điện, Thái Lan, Lào, v.v..., theo nhiều đợt khác nhau trong quá khứ.

Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2012

Rồng Qua Văn Chương Ðiển Tích Và Cuộc Sống Con Người

Rồng là con vật không có thật nhưng từ ngày lập quốc cho tới nay, Rồng luôn được người Việt Nam tôn xưng là biểu tượng Vật Tổ của Dân Tộc. Nó là con vật huyền thoại cổ tích, khác với Khủng Long, một sinh vật được các khoa học gia xếp vào loại thú tương cận của Rồng, tuy đã tuyệt tích gần cả trăm triệu năm nay nhưng hiện vẫn còn lưu lại thế gian những thi hài hóa thạch. Còn Rồng chỉ có trong huyễn hoặc, huyền sử và các câu chuyện cổ tích.

Nhưng có điều kỳ lạ, là Rồng dù không có thật, vậy mà ai cũng có thể nhận ra nó một cách rất tự nhiên và dễ dàng. Theo các hình tượng vẽ về Rồng trên y phục của vua chúa ngày xưa, trong các đình chùa, cung điện… từ đó người ta mới nhận diện loài Rồng có nguồn gốc từ loài bò sát, cá sấu, thằn lằn và Chim. Tóm lại, Rồng dù được hư cấu theo cách nào chăng nữa thì hình dạng của nó cũng chỉ là một con Rắn khổng lồ, có đầu dài và nhọn như đầu sấu, mỏ giống mỏ chim, thân có vảy, trên lưng có kỳ và đặc biệt có nhiều chân với móng nhọn hoắt.

Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2011

ĐÂU LÀ MẪU NGƯỜI CỦA VĂN HÓA VIỆT ?

Hợp mặt văn hóa kỳ 4 ‘PHONG CHÂU MỞ HỘI TIÊN RỒNG’ do nhóm Vietology của GS Trương Bổn Tài tổ chức tại San Jose, GS Lưu Văn Vịnh có đưa ra tiêu chuẩn HIỀN LÀNH làm đại diện cho mẫu người của Văn Hóa Việt và lấy Trạng Trình Nguyễn Bính Khiêm làm người tiêu biểu. Theo tôi, nói thế chưa được chính xác, giờ muốn thưa lại cùng GS các điểm sau đây:
1.     Về Văn Hóa Việt Với Con Lý Số Chỉ Ra Mẫu Người Văn Hóa:
Điều đặc biệt hơn mọi nền văn hóa của nhân loại, Văn Hóa Việt có hai nhánh văn hóa: VĂN HÓA HỮU NGÔN (VHHN) và VĂN HÓA VÔ NGÔN (VHVN)
@ Văn Hóa Hữu Ngôn: dùng lời nói và chữ viết để diễn ý. Đây là thể loại văn hóa thông dụng cho cả Đông Tây, xưa và nay. Cái đáng nói của văn hóa nầy là nó được xây dựng trên ý niệm của con người đặt lên trên sự vật: “Người là thước đo mọi sự” Protagoras.
Sự xác định giá trị không theo tiêu chuẩn khách quan minh triết mà đánh giá tốt xấu, đúng sai dựa vào cảm tính cá nhân cho là có lý “cái gì có lý là thực và cái gì thực là hợp lý” (Hegel), lấy ý của ta đặt trên sự vật, khiến nó mang tính cách nói về hay mô tả sự vật bằng ngôn ngữ chứ không là cái chính sự vật nó hiển lộ ra như chính nó, đây là điều lầm lạc tệ hại của nền văn hóa triết tây và cũng là sự khác biệt giữa triết Tây và Minh Triết Việt.