Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012

Cặp đôi hoàn hảo: chuyên chính và tham nhũng


Kính thưa quý vị,
Kính thưa quý thân hữu, quý chiến hữu cùng quý Niên trưởng,

  Đọc bài viết trên báo Pháp luật, tường thuật hội nghị toàn quốc đánh giá năm năm công tác Phòng chống Tham nhũng (PCTN), mặc dù đã có những tiêu đề và phụ đề “giật gân” như Thủ tướng chỉ đạo: Xóa nguồn gốc tạo đặc quyền, đặc lợi!, Thêm nhiều giải pháp mạnh!, Nâng cao trách nhiệm người đứng đầu! mà lòng tin của tôi với “sự nghiệp chống tham nhũng” của nước ta vẫn ỉu xìu, chẳng nhúc nhích thêm được chút nào. Các bạn cứ thử đọc xem, chắc cảm giác cũng không khá hơn tôi đâu.
Chẳng phải vì chúng ta thành kiến hay bi quan. Chỉ bởi vì có một quy luật bất di bất dịch, đó là câu nói bất hủ của vị Nam tước John Dalberg-Acton (1834-1902) “Quyền lực có xu hướng tham nhũng, mà quyền lực tuyệt đối thì tham nhũng tuyệt đối.” (“Power tends to corrupt, and absolute power corrupts absolutely.”) Khi có quá nhiều quyền lực trong tay, ngay đến người tốt cũng cai trị độc đoán!


Thế mà Đảng lại quyết tâm lãnh đạo một cách “toàn diện, trực tiếp và tuyệt đối” (nên không thể bỏ điều 4 Hiến pháp), thì theo quy luật Acton nói trên, sự Lãnh đạo tuyệt đối của Đảng chính là nguồn phát sinh và là nguồn bảo vệ cái Tham nhũng tuyệt đối!

Nguồn gốc là ở đấy, nay Thủ tướng Dũng lại hô hào “Xóa nguồn gốc tạo đặc quyền, đặc lợi” tức là tự xoá mình, thì xoá thế nào? Vì thế dù người chỉ huy PCTN là Thủ tướng, là Tổng Bí thư, hay Chủ tịch nước, hay Chủ tịch Quốc hội cũng đều không giải quyết được nạn tham nhũng, vì phân tích theo căn nguyên như trên thì họ đều liên quan trực tiếp hay gián tiếp đến tham nhũng, đều gặp những khó khăn không giải quyết được. Nhưng trong bốn vị đó thì người khó chống tham nhũng nhất chính là… đương kim Trưởng ban. “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thì làm sao chống được tham nhũng”, người dân nói thế và ai cũng hiểu ngay, thế mới khổ !

Từ định luật Acton rút ra hệ luận: Quyền lực tập trung ở đâu thì Tham nhũng bâu quanh chỗ đó, bởi hai kẻ này là một “cặp đôi hoàn hảo” . Trong cặp đôi này, một kẻ được hô muôn năm. kẻ kia bị hô tiêu diệt nhưng cả hai di chuyển nhịp nhàng, lúc tiến lúc lui, cộng lực với nhau, che chắn cho nhau, vờ tách nhau ra, thoắt liên hiệp lại, biểu diễn những vũ điệu ngoạn mục và những màn ảo thuật tân kỳ, rối mắt người xem.

Hãy nhìn ngay vào báo cáo trong Hội nghị PCTN này thì rõ: “PCTN là nhiệm vụ trọng tâm nhưng lại ít được đề cập [!] trong các hội nghị kiểm điểm, tổng kết công tác của các tổ chức Đảng. Chất vấn trong Đảng gần như chưa được thực hiện…”, tức là các vị nói là quan trọng nhưng trong lòng biết nó chẳng quan trọng gì, nói để mà nói thôi.

“Việc kê khai tài sản chưa có tác dụng do chưa được công khai rộng rãi, Nhà nước chưa kiểm soát được tài sản trong xã hội, nhất là bất động sản và các tài sản có giá trị khác… Công tác phát hiện, xử lý các vụ án tham nhũng vẫn còn yếu kém. Số vụ án tham nhũng được điều tra, xét xử trong 5 năm qua có xu hướng giảm, nhiều nơi, 5 năm qua không phát hiện được vụ nào”. Kết quả như vậy thì còn trông chờ gì, có hô khẩu hiệu 100 lần cũng thế thôi.

Năm 1995, khi viết bài Chia tay Ý thức hệ tôi đã tin rằng trong giai đoạn kinh tế thị trường định hướng XHCN, chuyên chính vô sản nhất định sẽ được dùng để tích luỹ tư bản! Mà giai đoạn “tích luỹ tư bản ban đầu” thì khủng khiếp thế nào chúng ta đều rõ, trong đó nạn tham nhũng ghê gớm cũng chỉ là điều “nhỏ như con thỏ” mà thôi.

Thế thì bế tắc không, cam chịu không? Thưa không, nếu biết nhìn từ gốc, dám sửa từ gốc và đặt Tổ quốc – Nhân dân lên trên hết, Dân làm chủ xã hội! Tôi tin như vậy.

Hà Sỹ Phu
*

BBT Tổ Quốc

Kính thưa quý vị,
Kính thưa quý thân hữu, quý chiến hữu cùng quý Niên trưởng, 
Một sự việc nên được đặc biệt chú ý. Tháng 11 năm trước đại diện bộ công an đã vào nhà tù gặp luật sư Lê Công Định, đang chịu án 5 năm tù, khuyên anh nên làm đơn xin tỵ nạn tại Mỹ, và hứa sẽ giải quyết. Gần hai tháng sau họ lại đòi Lê Công Định rút lại đơn.

Vụ này dần dần được đưa ra ánh sáng và được chính quyền Mỹ xác nhận. Bên lề hai cuộc thăm viếng, của một phái đoàn Thượng Viện Mỹ do thượng nghị sĩ McCain cầm đầu và của thứ trưởng ngoại giao Kurt Campbell, chính quyền Việt Nam đã yêu cầu Mỹ cung cấp một số vũ khí nhưng phía Mỹ cho biết họ chỉ có thể thỏa mãn yêu cầu này nếu Việt Nam cải thiện tình trạng nhân quyền. Chính quyền CSVN đã chấp nhận trả tự do và cho luật sư Định đi Mỹ tỵ nạn như là một cử chỉ đáp ứng điều kiện của chính phủ Mỹ. Họ chọn Lê Công Định vì nghĩ anh là người vô hại nhất trong số các tù nhân chính trị. Việc chính quyền cộng sản sau đó bãi bỏ dự định này và muốn Lê Công Định rút lại đơn xin đi Mỹ có thể giải thích là cử chỉ này không đủ vì chính quyền Mỹ cần một bằng chứng hùng hồn hơn, thí dụ như trả tự do cho mọi tù nhân chính trị. 

Thượng nghị sĩ Johm McCain và TT Nguyễn Tấn Dũng 

Một giả thuyết khác đáng lo ngại hơn nhiều. Đó là chính quyền CSVN đã đổi ý. Ai cũng có thể hiểu rằng những vũ khí mà Hà Nội yêu cầu Mỹ cung cấp là những vũ khí vũ khí tối tân nhắm chống lại một hành động xâm lược có thể đến từ Trung Quốc. Bỏ dự án phóng thích Lê Công Định phải chăng có nghĩa là bỏ khả năng đương đầu, để trở lại với chính sách nhẫn nhục cố hữu? 

Nếu có một điều mà toàn dân Việt Nam, kể cả ban lãnh đạo cộng sản, đều đồng ý thì đó là hợp tác chặt chẽ với Mỹ rất phúc lợi và an toàn cho Việt Nam trong khi thế đồng minh với Trung Quốc gây thiệt hại về mọi mặt. Tuy vậy ban lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam đã chọn Trung Quốc thay vì Hoa Kỳ. Họ đặt đảng lên trên nước; đối với họ đất nước có bị thiệt hại lớn cũng không quan trọng, điều quan trọng là họ phải tiếp tục cầm quyền. 

Nhưng họ còn có thể tiếp tục chọn lựa tệ hại này không? Có mọi triển vọng là không. Sau hơn ba thập niên áp dụng, chính sách "mở cửa chuyên chính" của Bắc Kinh đã tích lũy đủ mâu thuẫn và không thể tiếp tục. Kinh tế Trung Quốc cũng không lành mạnh như nhiều người lầm tưởng. Đại hội 18 của ĐCSTQ cuối năm nay sẽ chọn định hướng nào? Dân chủ hóa có rủi ro khiến Trung Quốc tan vỡ. Xiết lại chắc chắn sẽ đưa tới suy sụp và bạo loạn, không loại trừ nội chiến. Còn nếu không chọn lựa dứt khoát thì sẽ nhanh chóng khủng hoảng trong một bối cảnh thế giới ngày càng bất lợi, cuối cùng cũng là bạo loạn. Trung Quốc sắp chao đảo. 

Dân chủ hóa dứt khoát để hội nhập thực sự với thế giới là chọn lựa bắt buộc cho Việt Nam cũng như cho chính đảng cộng sản. Đó cũng là chọn lựa khẩn cấp bởi vì, một mặt, kinh tế Việt Nam đang nguy ngập và, mặt khác, trong tình trạng bối rối sắp tới Trung Quốc có thể trở thành hung hăng, gây hấn với bên ngoài để gắn bó bên trong, đặt Việt Nam trước những thử thách rất lớn. Ban lãnh đạo cộng sản Việt Nam nếu tiếp tục trì hoãn chọn lựa bắt buộc và khẩn cấp này sẽ chỉ khiến chế độ sụp đổ nhanh hơn và bi đát hơn, và chính họ sẽ bị phán xét rất nghiêm khắc bởi nhân dân Việt Nam, kể cả đa số đảng viên cộng sản. Trong bối cảnh này lưỡng lự đồng nghĩa với tự sát. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét