Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012

Thuận Thiên di sử - Hồi 49

HỒI THỨ BỐN MƯƠI CHÍN

Đệ nhất trưởng lão
   
Thấy Mỹ-Linh vẫn chưa hiểu, lão già gầy tiếp:
    — Có gì đâu, mỗi người đàn bà là cái máy hợp tinh khí, nguyên khí đó. Khi họ thụ thai, thành bào thai, bào thai chính thị khối Tiên-thiên-khí.
    Một tia sáng lóe ra trong đầu óc Mỹ-Linh, nàng chú ý nhìn vào bát nhân sâm, lấy đũa bới xem cái đầu nhân sâm, thực giống một cái đầu trẻ con. Nàng thét lên hãi hùng:
    — Thì ra tiên sinh lấy bào thai, đem hấp mà ăn. A-di Đà-Phật. Tiên sinh thành quỉ chứ đâu phải người?
    Nàng để cái bát, trong có đầu bào thai, với đôi đũa xuống đất, rồi đọc kinh vãng sinh.
    Mỹ-Linh được giáo dục về từ bi, hỷ xả của Phật-giáo từ nhỏ. Giận hờn trong đạo Phật một hình thức bị quỉ A-tu-la phân thân nhập vào người, cũng có một tội. Cho nên, dù khi bị bọn Tống hãm hại, bị bọn Triệu Huy hành hạ, bị Hồng-Sơn đại phu khinh khiến, bị Nguyên-Hạnh giam trong mật cốc, nàng cũng nói năng ôn nhu, nhỏ nhẹ, cư xử khoan hoà, chưa bao giờ nàng nặng lời với bất cứ ai.
     Hôm nay lần đầu tiên trong đời, nàng không kiềm chế được, đã thốt ra lời lẽ nặng nề với Nhật-Hồ. Thốt ra xong, biết như vậy không xứng đáng với ngôi vị công chúa, đệ tử của Bồ-tát Huệ-Sinh. Nàng bình tĩnh trở lại:
    — A-di Đà-Phật, đức Phật từ bi tha thứ cho tiểu nữ. Tiểu nữ nói lời vô phép với tiên sinh.
    Ngược lại với Mỹ-Linh, Thiệu-Thái đã từng thay thế cha mẹ cầm quân ở Bắc-biên, chàng coi bọn này là thứ tội phạm đáng giết. Chàng hừ một tiếng rồi hỏi:
    — Như vậy, tiên sinh cùng qúi cao đồ nấu bào thai ăn, để luyện công, gọi bào thai bằng tên con nhân sâm?
    — Đúng thế. Đây, món ăn trân quí vô cùng.
    Thiệu-Thái nghĩ đến một ngày nào đó, chàng đem truyện thày trò y ăn bào thai cáo với quan hình-bộ thượng thư, xử tội chúng. Nên chàng khai thác thêm:
    — Nhưng tiên sinh lấy đâu ra bào thai mà ăn? Không lẽ tiên sinh bắt đàn bà, mổ bụng ra hay sao?
    Nhật-Hồ liếc con mắt sáng loáng vào Thiệu-Thái:
    — Hồng-thiết giáo, kết nạp giáo chúng, đặt trên lòng trung thành. Cho nên giáo chúng tuyệt đối tuân lệnh chúng ta. Trong Hồng-thiết giáo, cho nam nữ tự do luyến ái.
    — Tiên sinh theo Hồng-thiết giáo ư?
    Hai lão già cười:
    — Cô nương đần thực. Từ nãy đến giờ mà cô nương chưa biết chúng ta ư?
    Mỹ-Linh đã nghe Khai-quốc vương nói, sở dĩ Hồng-thiết giáo bành trướng mạnh, nhờ giáo điều chủ trương cho trai gái tự do luyến ái, không cần quyền cha mẹ, cũng không nhất thiết trọng chữ trinh. Nàng hỏi:
    — Chắc trai gái giáo chúng tự do luyến ái, khi có thai rồi, lấy bào thai đo dâng cho tiên sinh ăn hàng ngày?
    Lão già gầy lắc đầu:
    — Đâu phải mình ta ăn, mà toàn thể đệ tử bản giáo đều ăn. Khi thai được ba tháng, cho uống một số thuốc thông máu, thai bị trụy. Lấy thai đó hấp ăn như hấp cá, hấp gà.
    Thiệu-Thái ghê tởm lão, nhưng chàng vẫn cố ghìm lại:
    — Khi ở ngoài, tiên sinh ăn con nhân sâm đã đành. Bây giờ tiên sinh với tiền bối này bị giam, mà Lê Ba vẫn cung cấp bào thai cho ăn, lại bắt giam phụ nữ trẻ đẹp hiến cho, để đêm đêm nằm ngủ hấp khí, cũng như cung phụng đủ mọi thứ quí báu. Kể ra họ cũng tử tế với tiên sinh đấy chứ?
    — Tử tế ư? Người chưa hiểu đấy thôi. Y còn muốn học hết thần công của lão phu.
    Nghe lão già gầy nói, Mỹ-Linh tỉnh ngộ:
    — Ta nghe sư phụ Huệ-Sinh nói, giữa Thiền-công nhà Phật với thần công các phái khác nhau ở chỗ một bên từ bi hỉ xả, đánh người, mà không có ý sát phạt, chỉ hoá giải khi người đánh ta. Một bên sát thủ cực mạnh. Tuy nhiên cả hai bên đều quang minh chính đại. Còn nội công của tà môn thường dùng độc chất, độc trùng luyện, để hại người. Hồng-thiết công Tây-dương lấy chất độc luyện công, đi vào đường tà ma. Lão già kia lai lịch ra sao? Lão đem Hồng-thiết công hợp với cái thuật dâm đãng của người Hoa, rồi lại tự mình tìm ra lối luyện công kinh khiếp này. Bọn Hồng-thiết giáo thực kinh tởm. Ta phải tâu hết mọi sự với ông nội mới được.
    Sau khi ăn uống xong, lão già gầy hỏi lại câu hỏi trước:
    — Này cô chú kia, làm sao cô chú lọt vào đây đựơc? Cô chú là ai?
    Mỹ-Linh sợ Thiệu-Thái thổ lộ thân thế, nàng đáp vội:
    — Bọn tiểu bối vốn người ở Thăng-long, vô tình khám phá ra sau tủ của Hoàng Văn có đường hầm, rồi lần theo đường hầm tới đây.
    Người già to béo cười nhạt:
    — Cô ơi, cô đẹp thế kia, mà cô nói dối tôi làm gì vậy? Nếu cô chú không có nội công thâm hậu, làm sao bẻ song sắt cửa ngoài mà vào đây?
    Mỹ-Linh chưa kịp trả lời, có tiếng gầm gừ, rồi mùi hôi khủng khiếp xông ra. Lão già cười nhạt:
    — Phải cẩn thận. Bọn giữ hầm biết có người đột nhập vào, thả cọp ra ăn thịt các ngươi đấy. Trong hai mươi mốt người đã vào đây, mười hai người bị cọp vồ chết rồi ăn thịt. Tám người có bản lĩnh khá, đánh chết cọp, nhưng bị xông thuốc mê, rồi cho cọp ăn thịt bẩy người.
    — Thế còn một người nữa đâu?
    — Người đó là ta. Ta vào đây phóng thích tên to béo kia, rồi bị tên Lê Ba thả cọp ra ăn thịt. Ta đập chết cọp xong, bị xông thuốc mê.
    Đến đó tiếng cọp gầm gừ lớn hơn. Rồi trong bóng tối, Mỹ-Linh thấy bốn ngôi sao xanh lè, đang từ từ tiến tới. Nếu trước kia, Mỹ-Linh đã kinh hoảng, nhảy tránh. Bây giờ võ công của nàng đã đến trình độ cao thâm. Nàng thản nhiên đứng nhìn đôi cọp đang chậm chạp lại gần. Đây là đôi cọp xám, cao lớn, hùng vĩ. Chúng gầm gừ, nhe hàm răng trắng ởn, lưỡi đỏ lòm.
    Thiệu-Thái bảo Mỹ-Linh:
    — Hôm trước anh đã dạy em cách chế ngự cọp. Em thử áp dụng xem sao.
    Cổ thời, nước Việt, nơi có nhiều thú dữ. Người Việt phải chống trả với chúng, lâu ngày những phương pháp đó trở thành một bản lĩnh. Cho đến thời Lĩnh-nam, nữ anh hùng Hồ Đề đặt hẳn thành hệ thống. Đệ tử phái Tây-vu dạy đủ mọi loại thú dữ để sai khiến như canh gác, săn bắn. Trong các loại thú được huấn luyện thành binh đội chống giặc gồm có hổ, báo, trăn, ong, voi, khỉ, ưng, và chó sói. Các đạo quân này đã làm cho quân Hán kinh tâm động phách bao phen.
     Khi thấy vận nước sắp nguy, vua Trưng ra lệnh cho Trưng Nhị, Phương-Dung, Phùng Vĩnh-Hoa, Đào Kỳ chép tất cả võ công, học thuật lại thanh bộ Lĩnh-Nam vũ kinh lưu truyền hậu thế. Khi vua Trưng tuẫn quốc, công chúa Hồ Đề còn tiếp tục kháng chiến. Đệ tử Tây-vu lập thành môn phái. Nghệ thuật nuôi, dạy thú mỗi đời thêm kinh nghiệm, cho đến phò mã Thân Thừa-Quý, trở thành tinh vi.
    Công-chúa Lĩnh-nam Bảo-hòa được tôn lên làm vua Bà Bắc-biên, đã gửi về cho Khu-mật-viện hơn trăm chim ưng, để làm nhiệm vụ trinh sát, đưa thơ. Thiệu-Thái, Bảo-Hòa được học bản lĩnh này. Trong chuyến đi Thanh-hóa, hai anh em cỡi hùm, sai chim ưng, vỗ về cho chó khỏi cắn.
    Khi Mỹ-Linh gặp Bảo-Hòa, hai chị em rất tương đắc. Bảo-Hòa thấy nàng muốn cỡi hùm của Thiệu-Thái. Bảo-Hòa dạy nàng mấy chục tiếng để sai khiến. Sau đó, Thiệu-Thái dạy nàng hàng mấy trăm tiếng nữa. Hôm nay, trước hai con hùm này, nàng bình tĩnh bóp miệng, bóp cổ nói với chúng mấy câu. Quả nhiên hai con hùm đang gầm gừ, tự nhiên im hẳn.
    Thấy hiệu nghiệm, nàng gọi chúng. Chúng vẫy đuôi, tiến lại gần. Mỹ-Linh ôm lấy cổ chúng. Nàng uốn cong lưỡi lên xử dụng ngôn ngữ loài cọp nói với chúng. Chúng nằm xuống đất. Nàng với Thiệu-Thái ngồi dựa lưng vào chúng, tay gãi cho chúng. Chúng thích quá, liếm tay nàng thân thiết như con chó với chủ nhân.
    Lão già kinh ngạc:
    — Này cô nương. Cô nương với thủ lĩnh 207 khê động Bắc-biên Thân Thiệu-Anh là chỗ thế nào?
    Mỹ-Linh thấy lão già tuy bị giam, mà từ đầu tới cuối ngôn ngữ cẩn trọng, lịch sự, nàng nghĩ thầm:
    — Người này tất phải có lai lịch rất lớn. Định lực của ông ta cao thâm khôn lường.
    Nàng đáp:
    — Thưa tiền bối, cháu chưa từng gặp tiền bối Thân Thiệu-Anh bao giờ.
    Lão già biết Mỹ-Linh không muốn thố lộ gia thế. Lão cười:
—    Cô nương không muốn lộ chân tướng cũng
Được.
    Lão nói nhỏ:
    — Lúc cô nương vào đây, ta thấy bước chân của cô nương nhẹ như chim, nhất định cô nương luyện nội công âm nhu của phái Mê-linh đến trình độ tối cao. Ta e Hoa-Minh thần ni của phái Mê-linh có còn sống cũng thua cô nương. Ta thấy tiếng nói của cô nương ngân dài, tiếng nọ cách tiếng kia đều, hẳn cô nương còn luyện Thiền-công nhà Phật, dường như của phái Tiêu-sơn. Ta lạ một điều...
    Lão ngừng lại một lát rồi lắc đầu:     
— Kỳ thực. Phái Tiêu-sơn không nhận nữ đệ tử, mà sao cô nương lại học được nội công phái này?
    Người to béo từ đầu đến cuối không lên tiếng, bây giờ y mới nói:
    — Còn thiếu niên kia, phải chăng người là đệ tử của phái Tiêu-Sơn?
    Thiệu-Thái không biết nói dối, chàng khai:
    — Tiểu bối không có sư phụ. Tiểu bối học võ công với phụ thân.
    — Phụ thân à? Rõ ràng bước đi của người trầm, vang truyền đi rất xa, đây là nội công của phái Tiêu-sơn. Tiêu-sơn có hai loại đệ tử. Loại tục gia, loại là xuất gia. Nội công của người là nội công của kẻ xuất gia. Phụ thân người đâu có xuất gia, mà biết nội công này truyền cho người?
    Những gì lão già gầy nói, chứng tỏ lão có kiến thức quảng bác về võ học. Võ công lão chắc cao thâm lắm, nên lão mới có khả năng tay không giết cọp.
    Đến đó, có tiếng chân người, rồi một gã đàn ông mặc quần áo đen từ ngoài tiến vào. Dường như gã đã già, mái tóc lốm đốm trắng đen. Gã đó khoanh tay trước ngực cười nhạt:
    — Hai đứa bay là ai, mà đột nhập vào đây?
    Mỹ-Linh chỉ vào ba người bị giam:
    — Tiểu bối đang muốn hỏi ông là ai? Tại sao dám giam giữ người trái phép? Ông không tôn trọng luật của hoàng đế, tội đáng chém đầu. Ông có mau thả ba vị này ra không?
    Mỹ-Linh quên mất mình đang đóng vai cô gái dân dã, mà dùng ngôn ngữ của cô công chúa trách cứ.
     Người bịt mặt cười nhạt:
    — Mi bảo ta thả y ư? Mi có biết y là ai không đã?
    — Dĩ nhiên tiểu bối không biết. Tiểu bối đang muốn thỉnh tiền bối danh tính bốn vị này.
    Người bịt mặt chỉ người to béo:
    — Chỉ nguyên tên ma đầu này thôi, tay y đã nhúng không biết bao nhiêu máu mà kể. Số người y giết, nếu đem thây chất lại, e cao hơn núi Hoàng-liên-sơn.
    Lão già to béo cười nhạt:
    — Cô nương. Ta biết lòng dạ cô nương tốt, muốn cứu người. Nhưng ta nói tên ta ra e cô nương kinh tởm ta ngay. Ta tên Nguyễn Chí.
    Thiệu-Thái, Mỹ-Linh cùng bật lên tiếng « Ủa » kinh ngạc.
    Nguyễn Chí là đệ tử thứ năm của Nhật-hồ lão nhân, rất được lão tin dùng. Võ công của y cao thâm ngang với đại sư huynh Vũ Nhất-Trụ. Hơn bốn mươi năm trước, y được sư phụ trao cho nhiệm vụ phát triển bang ở vùng Chiêm-thành, Trà-lô, Nghệ-an, Thanh-hóa. Bang chúng Nhật-hồ các vùng này do y điều khiển, giết người không gớm tay.
     Sau khi bang Nhật-Hồ bị vua Đinh đánh bại, y vẫn ẩn thân bí mật hoạt động, điều khiển bang chúng giết người. Về sau vua Lê Đại-Hành đem quân vào dẹp, đánh chiếm tổng đường, tìm thấy xác y dập nát ở một cửa hầm. Từ đấy võ lâm quên y. Không hiểu sao nay y lại bị giam ở đây.
    Mỹ-Linh đi từ kinh ngạc này đến kinh ngạc khác:
__ Lão tiền bối chả là sư đệ của Lê Ba ư? Thời Thập-nhị sứ quân, lão tiền bối tuy là sư đệ, nhưng được Nhật-hồ lão nhân cho trông coi toàn thể giáo chúng miền Nam Đại-Việt. Trong khi Lê Ba chỉ coi một vùng Thanh-hóa. À phải rồi, vì y tranh quyền nên giam tiền bối.
    Nguyễn Chí lắc đầu:
    — Không phải thế. Lão già kia vừa nói rằng lão giam ta mấy năm, rồi thân vào thả ra. Trong khi đó Lê Ba xua cọp ăn thịt lão. Lão đập chết cọp, rồi bị Lê Ba xông thuốc mê.
    Mỹ-Linh nói với người bịt mặt:
    — Tiền bối không muốn thả ông Nguyễn Chí cũng được. Còn vị tiền bối trăm tuổi, với hai người đàn bà kia, tiền bối mau thả ra.
    Người bịt mặt cười khẩy:
    — Lão già kia tuy nói năng ngọt ngào, nhưng lão là một đại ma đầu khét tiếng. Tay lão đẫm máu gấp vạn lần Lê Ba, Nguyễn Chí.
    Mỹ-Linh hỏi lão già:
    — Tiên sinh. Tiên sinh cho bọn tiểu bối biết đại danh.
    Lão già vuốt râu cười:
—    Ta,ư! Ta là sư phụ của Lê Ba, Nguyễn Chí.
    Mỹ-Linh, Thiệu-Thái nhảy lùi lại một bước. Nàng mở to mắt ra:
    — Tiên sinh là Nhật-hồ lão nhân ư?
    Lão già cười đầy vẻ tự đắc:
    — Ừ, đúng thế.
    Thiệu-Thái hỏi lão:
__ Thực lạ quá, Lê Ba làm trưởng lão Hồng-thiết giáo, xuất từ cửa tiên sinh. Nguyễn Chí hẳn cũng thế. Tại sao tiên sinh giam Nguyễn Chí? Tại sao Lê Ba giam tiên sinh?
    Nhật-Hồ thở dài:
    — Ta lầm lẫn. Lúc đầu ta tin Nguyễn Chí, y lại có tài. Ta cho y coi miền Nam Đại-Việt. Sau Lê Ba dèm pha rằng Nguyễn Chí đi thẳng với giáo chủ Xích Trà-Luyện, định hất ta ra ngoài. Ta lo sợ, gọi Nguyễn Chí về nhận lệnh, rồi giam ở đây. Nhưng ảnh hưởng của Nguyễn Chí lớn quá, ta phải dối rằng y chết rồi.
    Lão rơm rớm nước mắt:
    — Sau ta mới khám phá ra, chính Lê Ba muốn đi thẳng với giáo chủ Hồng-thiết, nên y gả con gái cho con trai giáo chủ Bát-Nặc. Y mưu hất ta ra. Ta hối hận, vào tù thả Nguyễn Chí. Trong khi ta đang mở khóa. Lê Ba thả cọp ăn thịt ta. Ta đánh chết cọp, y đốt thuốc xông khói vào. Ta ngạt hơi mê mệt không biết gì. Khi tỉnh dậy thấy mình bị giam.
    Mỹ-Linh rùng mình về đám Nhật-hồ:
    — Thế tại sao y không giết tiền bối, mà chỉ giam thôi?
    — Dễ quá. Tất cả các đệ tử đều được học Chu-sa Nhật-hồ độc chưởng. Sau khi chưởng này đánh trúng ai, người đó phải tuân theo lệnh của bản giáo. Như vậy, mỗi năm vào tiết Đông-chí sẽ được cho một viên thuốc giải. Tuy được uống thuốc giải không chết, nhưng hàng tháng bị lên cơn đau đớn không thể tưởng tượng được một lần. Cơn đau dài ước hơn hai giờ. Còn muốn trục toàn thể độc chất ra khỏi cơ thể, khỏi uống thuốc, cũng như không bị đau hàng tháng chỉ có một mình giáo chủ được truyền tâm pháp hoá giải mà thôi. Y giam ta, mục đích muốn được truyền tâm pháp đó. Ta nhất quyết không truyền. Vì ta truyền cho y, lập tức y giết ta.
    Thân mẫu Mỹ-Linh bị chết một cách đau đớn, ai cũng cho rằng trúng phải Nhật-hồ độc chưởng. Sau này nàng nghe phu nhân của Hồng-sơn đại phu,
phu nhân của Trần Tự-An đều chết về chưởng này. Nàng run run hỏi:
    — Lão nhân, phải chăng lão nhân đã ám hại vương phi Khai-Thiên?
    Hỏi câu này xong, nàng biết không phải lão. Vì lão bị giam vào đây hơn hai mươi năm rồi. Trong khi vương mẫu của nàng mới qua đời có mấy năm.
    Lão chỉ người bịt mặt:
    — Cái gì phu nhân Khai-thiên? Lê Hoàn đã phong cho ai làm Khai-thiên vương hẳn? Cô nương hỏi tên bịt mặt kia thì rõ hơn. Y họat động ở vùng Cổ-loa này từ lâu, y biết hết.
    Mỹ-Linh chợt nhớ ra lão già này bị giam vào đây hai mươi năm rồi. Hai mươi năm trước, đang thời kỳ trị vì của Lê Ngoạ-triều. Dễ thường y không biết triều Lê đã chấm dứt, ông nội nàng lập triều Lý, đời đô ra Thăng-long.
    Người bịt mặt lên tiếng:
    — Hai đứa bay chịu trói đi thôi. Hoặc nếu mi đỡ được của ta ba chiêu, ta sẽ trả lời mi.
    Nói rồi y vung tay ra chiêu hổ trảo chụp Thiệu-Thái. Thiệu-Thái « hú » một tiếng, hai con cọp nhảy lên vồ người bịt mặt. Người bịt mặt quát tháo ra oai. Hai con cọp như sợ hãi uy của y, ngừng lại. Y chỉ vào Mỹ-Linh, Thiệu-Thái ra lệnh tấn công. Hai con cọp ngần ngừ chưa nhảy lên.
    Thiệu-Thái dùng tiếng cọp hú gầm. Hai con cọp nhảy lên vồ người bịt mặt. Y kinh hoàng, vòng tay một cái, đẩy một con văng vào cửa. Con thứ nhì nhảy đến, y phóng một cước vào cổ nó. Đau quá, hai con cọp lui lại quật đuôi xuống đất, nhe răng đe dọa, nhưng không dám tấn công nữa.
    Võ công người bịt mặt quái dị vô cùng, Thiệu-Thái, Mỹ-Linh chưa từng thấy qua. Mỹ-Linh kinh hãi về kình lực của người bịt mặt. Có lẽ công lực của y còn cao hơn bọn Triệu Thành một bậc, ngang với công chúa An-quốc không chừng. Nàng chợt nhớ, hôm ở Thiên-trường, tên Đặng Trường đấu ngang tay với Trần Kiệt, một trong Thiên-trường ngũ kiệt. Tên này là sư huynh sư đệ của Đặng Trường, võ công của y không tầm thường được.
    Nhật-Hồ lão nhân nói lớn:
    — Cô cậu chịu trói đi thôi. Cô cậu không địch nổi y đâu. Y là đại đệ tử của ta, tên Vũ Nhất-Trụ đó. Nếu cô cậu ra chiêu, đỡ đòn, sẽ bị trúng Chu-sa Nhật-hồ độc chưởng ắt toi mạng.
    Nghe đến Chu-sa Nhật-hồ độc chưởng, Thiệu-Thái tỉnh hẳn người. Hồi ở phủ Khai-quốc vương tại Trường-yên, chàng đã được Đỗ Lệ-Thanh truyền cho tâm pháp luyện, để sau này gặp người nào trúng chưởng Chu-sa, chàng còn ra tay trị cho. Nay nghe đến chưởng này, chàng bình tĩnh lạ thường.
    Thiệu-Thái kéo Mỹ-Linh về sau lưng mình như để che chở cho nàng. Chàng vận sức ra hai tay, chuẩn bị đối phó. Nhưng Mỹ-Linh lách mình một cái, đã đứng trước chàng.
    Vũ Nhất-Trụ quát lên một một tiếng, y vung tay gạt vào vai Mỹ-Linh. Mỹ-Linh cười nhạt, nàng rút kiếm ra khỏi vỏ, chĩa đầu kiếm vào vai mình. Nếu Nhất-Trụ tiếp tục chụp vai nàng, chính y bị thương. Nhất-Trụ chuyển tay, biến thành chỉ chọc vào mắt nàng. Mỹ-Linh di chuyển kiếm chĩa thẳng vào ngực Nhất-Trụ. Y kinh hoàng bật ngửa người về sau tránh mũi kiếm. Y vừa đứng xuống lại cảm thấy cổ đau nhói. Kiếm Mỹ-Linh đã dí vào cổ. Y dơ tay toan đoạt kiếm nàng, Mỹ-Linh di chuyển kiếm, nếu Nhất-Trụ tiếp tục, cánh tay y bị đứt. Y quát lên Một tiếng, thụp người xuống, lăn đi mấy vòng, định nhảy lên, mũi kiếm Mỹ-Linh dí vào ngực.
    Chán nản, y chửi thề:
    — Con bà nó. Con mọi kia, mi giết ta thì giết đi. Ta không phục, vì mi dùng tà thuật.
    Nhật-Hồ lão nhân cười khanh khách:
    — Nhất-Trụ. Người không biết, đừng có nói bậy. Đây là kiếm pháp chính tông của Đại-Việt, chứ không phải tà thuật. Có tên Long-biên kiếm pháp.
    Mỹ-Linh thu kiếm lại, mỉm cười. Nhật-Hồ lão nhân hỏi:
    — Tiểu cô nương, lão già này mắt kém, không biết cô nương học võ công này của vị nào trong phái Mê-linh.
    Mỹ-Linh chưa kịp trả lời, lão lẩm bẩm một mình:
    — Chiêu Thu nhật bạch lộ, biến sang chiêu Hoành thiên mang mang sao lại nối liền được nhỉ. Này tiểu cô nương, trả lời lão đi chứ?
    Mỹ-Linh chỉ Nhất-Trụ:
    — Tiểu nữ chưa thể trả lời được. Tiểu nữ chỉ muốn vị tiền bối này trả lời cho mấy câu.
    Vũ Nhất-Trụ cười nhạt:
    — Vừa rồi người dùng kiếm, ta dùng tay, dĩ nhiên mi thắng ta. Ta muốn thằng ôn con kia đỡ của ta ba chiêu. Nếu y đỡ được, coi như ta thua, ta thả hai người ra, ta sẵn sàng trả lời những câu hỏi của người.
    Thiệu-Thái mỉm cười:
    — Xin tiền bối dạy dỗ cho mấy chiêu.
    Vũ Nhất-Trụ phóng vào ngực Thiệu-Thái một quyền. Mùi tanh hôi nồng nặc bốc ra, làm Mỹ-Linh buồn mửa. Thiệu-Thái dùng tay trái gạt mạnh. Tay phải chàng trả lại một quyền. Hai tay chạm nhau, Vũ Nhất-Trụ cảm thấy nội lực đối thủ như có như không. Bao nhiêu kình lực trên tay y biến mất. Y kinh hoàng nhảy lùi lại tần ngần suy nghĩ:
    — Thằng bé con này đệ tử của ai, mà Thiền-công mạnh đến không tưởng tượng được? Dường như Chu-sa độc chưởng vô hiệu đối với y thì phải? Trên đời ta, chỉ thấy gã thầy chùa Bố-Đại, Sùng-Phạm, Minh-Không luyện tới mức này mà thôi.
    Nhất-Trụ nhảy lên đá một cước vào ngực Thiệu-Thái. Thiệu-Thái trầm người xuống tránh. Cước vừa qua đầu chàng, chàng phóng một quyền vào bụng y. Y vung tay đỡ. Bộp một tiếng, Nhất-Trụ nhảy lui lại cười:
    — Thằng lỏi kia, người chết đến nơi rồi.
    Thiệu-Thái ngơ ngác, không hiểu gì, Nhật-Hồ lão nhân nói:
    — Cháu ơi, cháu trúng Chu-sa Nhật-hồ độc chưởng rồi. Không tin, cháu thử đưa tay lên mà xem. Có phải tay bị tím bầm lại không?
    Thiệu-Thái đưa tay lên xem, tay chàng vẫn như thường. Chàng ngơ ngẩn:
    — Tay tiểu bối vẫn như thường.
    Bỗng Vũ Nhất-Trụ rùng mình một cái, rồi kêu lên tiếng « ái ». Tiếp theo người y run run. Y vội lấy trong bọc ra một hộp thuốc, đổ ra hai viên, rồi bỏ vào mồm nuốt trửng. Y vận công, cho thuốc mau tan.
    Nhật-Hồ lão nhân trợn mắt, há hốc mồm ra:
    — Tiểu thí chủ. Người...người cũng biết xử dụng Chu-sa Nhật-hồ độc chưởng ư? Ai đã dạy người?
    Mỹ-Linh sợ Thiệu-Thái khai thực, nàng nói:
__ Anh tôi là đệ tử phái Tiêu-sơn. Tiêu-sơn là danh môn chính phái, đâu biết luyện độc chưởng?
    Nhật-Hồ lão nhân nhăn mặt:
    — Ta biết người xuất thân Tiêu-sơn, mà Thiền-công mạnh không thua gì Vạn-Hạnh. Có lẽ chỉ đại-sư Sùng-Phạm hay Bố-Đại hoà thượng mới có công lực này. Nhưng rõ ràng người dùng nội lực Tiêu-sơn, luyện Chu-sa độc chưởng. Người đấu với Vũ Nhất-Trụ. Hai bên cùng xử dụng độc chưởng, người nào công lực thấp, sẽ bị độc chất của đối thủ cùng với độc chất của mình chạy ngược trở về. Cho nên Nhất-Trụ trúng độc rồi.
    Vũ Nhất-Trụ đang ngồi ôm tay, vận công chống độc. Người y toát ra mùi hôi tanh khủng khiếp.
    Mỹ-Linh bảo Thiệu-Thái:
    — Hãy giữ tên này lại, đừng cho y chạy ra.
    Thiệu-Thái túm áo Nhất-Trụ liệng vào trước cửa phòng giam Nhật-Hồ lão nhân. Bỗng y bật lên tiếng « ái » rồi lại run rẩy, đau đớn.
    Nhật-Hồ cười ha hả:
    — Thuồc giải của bản giáo, chỉ có thể trị cho ngươi, trong trường hợp bị trúng Chu-sa Nhật-hồ độc chưởng, do công lực Hồng-thiết giáo truyền vào người. Đây người bị truyền độc chất Chu-sa ngũ độc bằng Thiền-công, chỉ người có công lực Hồng-thiết giáo tối cao, biết tâm pháp hút tuyệt nọc độc ra, mới cứu được người. Người có vận công cũng vô ích.
    Vũ Nhất-Trụ quì gối hướng Nhật-Hồ:
    — Sư phụ, xin sư phụ cứu đệ tử. Đệ tử nguyện cải tà, qui chính, tuyệt đối trung thành với sư phụ.
    Nhật-Hồ lão nhân cười nhạt:
    — Khi nhập giáo, mi chả từng tuyên thệ như thế ư? Rồi mi cũng cùng tên Lê Ba hại ta. Ta tin mi thế nào được? Thôi bây giờ ta tạm trị cho mi khỏi đau, rồi sau này cứu mi hay không, tùy vào sự trung thành của mi.
     Lão thò tay qua cửa vỗ vào lưng y hai cái nhẹ nhàng. Nhất-Trụ rên lên một tiếng, rồi ngồi im.
    Nhật-Hồ lão nhân cười nhạt:
    — Nhất-Trụ, ta tạm phóng vào người hai chiêu, để chất độc không nhập vào tâm tạng. Sau đó sẽ trị cho người sau. Người chịu đầu hàng ta chưa?
    Nhất-Trụ thở dài:
    — Đệ tử đầu hàng. Sư phụ, từ nay đệ tử cải tà qui chính, nguyện trung thành mãn kiếp với sư phụ.
    Bỗng Nhất-Trụ kêu lên tiếng « ái » rồi, lại run rẩy, mồ hôi vã ra, tỏ vẻ đau đớn cùng cực.
    Nhật-Hồ lão nhân hỏi:
    — Sao? Không khá ư?
    Nhất-Trụ lắc đầu, mồ hôi vã ra như tắm.
    Lão hỏi Thiệu-Thái:
    — Công tử, người có biết cách trị cho Nhất-Trụ không?
    Mỹ-Linh nói với Nhật-Hồ lão nhân, cùng Nguyễn Chí:
    — Này hai vị tiền bối. Hai vị có hứa khi được cứu ra khỏi đây, sẽ không hại người, anh tôi sẽ cứu quí vị.
    Người đàn bà ở trong phòng Nhật-Hồ lão nhân bây giờ mới lên tiếng:
    — Thiếu hiệp, cô nương, xin cứu tôi ra với!
    Mỹ-Linh hỏi:
    — Bà cho biết danh tính? Tại sao lại bị bang Nhật-Hồ giam vào đây?
    — Tôi tên Vũ Thiếu-Nhung. Tôi là vợ của Hồng-Sơn đại phu. Tôi bị bắt đem vào đây để hầu hạ Nhật-Hồ lão nhân.
    Mỹ-Linh kinh hãi:
    — Bà nói sao? Phu nhân của Hồng-Sơn đại phu bị người ta đánh Chu-sa Nhật-hồ độc chưởng chết đã lâu rồi kia mà. Làm sao có thể còn tại thế.
    Nhật-Hồ lão nhân cười:
    — Không phải vậy đâu. Khi đệ tử Nhật-Hồ ra tay, muốn đánh chết người cứ đánh. Ngoài ra còn lối vận công đặc biệt. Khi vận công lối này đánh ra, người trúng chưởng cũng đau đớn đủ bốn mươi chín ngày, rồi mạch không nhảy nữa, chân tay lạnh, mặt tái mét. Ai cũng tưởng chết, nhưng sự thực chỉ ngất đi. Đệ tử Nhật-Hồ chỉ việc đợi người ta đem chôn, rồi cậy nắp quan tài, lấy xác ra, cho uống ba thang thuốc, lại khoẻ như thường. Bấy giờ dùng vào việc khác.
    Nguyễn Chí tiếp lời Nhật-Hồ lão nhân:
    — Bà này bị Lê Ba đánh một chưởng. Sau bốn mươi chín ngày, bà ta ngất đi. Lão Hồng-Sơn cho khâm liệm, để ở điện Kinh-Dương. Đêm Lê Ba đột nhập, cậy nắp quan tài, cho một xác chết khác vào, rồi mang bà ta ra, cứu tỉnh.
    Mỹ-Linh run run hỏi:
    — Thế còn phu nhân của vương phi Khai-Thiên vương, ai hại? Bây giờ vương phi ở đâu?
    Nguyễn Chí chỉ Vũ-nhất-Trụ:
    — Hai vị hỏi y. Vì chúng ta bị giam trong này, không biết gì cả.
    Vũ Nhất-Trụ nghiến răng chịu đau, y nói:
    — Tôi giam ở một nơi khác.
    Mỹ-Linh mừng run lên:
    — Người giam vương phi ở đâu? Nói mau?
    Nhất-Trụ nghiến răng:
    — Đằng nào ta cũng chết. Ta không nói.
    Thiệu-Thái điểm ngón tay vào huyệt Đại-trùy, Đản-trung của Nhất-Trụ. Y bớt đau liền. Chàng dỗ y:
    — Người không chết được đâu. Ta hứa, nếu người chỉ cho ta nơi giam vương phi Khai-Thiên vương cùng phu nhân đại hiệp Trần Tự-An, ta sẽ cứu người.
    — Được, tôi xin dẫn đường.
    Mỹ-Linh hỏi Vũ Thiếu-Nhung:
    — Phu nhân. Phu nhân có biết tại sao Lê Ba lại giam phu nhân ở đây không?
    Vũ Thiếu-Nhung nghiến răng:
    — Khi tôi mê đi, tôi biết rõ mọi việc xung qianh diễn ra. Nào chồng, nào con khóc. Nào họ niệm tôi. Nào Dương Ẩn cậy quan tài đưa tôi ra. Nào cho tôi uống thuốc tỉnh. Dương Ẩn tra khảo, bắt tôi cung khai nguồn gốc Hồng-Sơn đại phu. Tôi nhất định không khai. Bắt tôi cung khai nơi đại phu cất mật thư Thiên vương mật dụ tôi cũng không khai. Y giam tôi ở đây bắt tôi hầu hạ lão tiên sinh. Bấy giờ tôi mới biết Dương Ẩn tên Lê Ba.
    Mỹ-Linh, Thiệu-Thái cùng bệt lên tiếng « a » kinh ngạc. Vì trưởng lão Lê Ba trong hội đồng giáo vụ trung ương Hồng-thiết giáo có uy tín rất lớn. Y nổi tiếng con quỷ dâm dục, giết người không gớm tay. Còn Dương Ẩn khác hẳn, ông tu theo Lão, thuộc phái Sài-sơn, sư thúc Hồng-sơn đại phu, đạo cao, đức trọng, rất ít xuất hiện. Không ngờ hai người lại là một.
    Vũ Thiếu-Nhung nói đến đó mặt bà đỏ lên, vẻ bẽn lẽn hiẹân ra.
    Thiệu-Thái chợt nhớ lại, trước đây Đỗ-lệ-Thanh kể rằng:
    — Hồng-thiết giáo dạy người ta thuật dùng  Âm dương hỗ căn  để giữ cho người trẻ trung mãi. Thuật này bên Tây-dương không có. Khi Nhật-Hồ lão nhân về Trung-thổ, cùng với các đệ tử Hồng-thiết giáo, giỏi về y học, đã hợp với y học Hoa-Việt, khai sáng lối luyện công, bổ dương mới tên là Âm dương hỗ căn. Cho nên các trưởng lão trong Hội đồng giáo vụ trung ương nào cũng thế, tuổi trên tám mươi, mà vẫn trẻ trung khoẻ mạnh. Sau đó chàng hỏi chi tiết, Đỗ Lệ-Thanh chỉ vào Mỹ-Linh, Bảo-Hòa, ngụ ý không dám nói về thuật đó trước mặt hai người.
    Thiệu-Thái hỏi Nhật-Hồ lão nhân:
    — Lão tiên sinh. Tiểu bối có một thắc mắc. Tại sao các vị đệ tử của lão tiên sinh khi giam tiên sinh, còn ưu đãi tiên sinh như thế này?
    Nhật-Hồ hừ một tiếng:
    — Thế nào là ưu đãi? Bọn chúng giam ta dưới hầm như thế này, mà bảo rằng ưu đãi ư?
    Thiệu-Thái chỉ vào Vũ Thiếu-Nhung:
    — Nếu như họ coi tiên sinh như tù, ắt họ đóng gông tiên sinh, chứ có đâu cho giường, nệm đẹp thế kia. Hàng ngày còn cung cấp hoa cắm trong phòng, quả tươi để ăn, lại còn bắt phụ nữ đẹp hầu hạ.
    — Nếu y không cung cấp những thứ đó cho ta, ta sẽ chết. Ta chết ắt chúng tuyệt vọng học tâm pháp.
    Mỹ-Linh kinh hãi nghĩ:
    — Vũ Thiếu-Nhung bị giam vào đây hầu lão già Nhật-Hồ. Còn vương mẫu của ta, không biết bây giờ bị giam ở đâu? Có lẽ chúng cũng bắt hầu hạ một tên khốn nạn nào như thế này chứ không sai. Thiếu-Nhung vì sợ chúng đánh thuốc độc giết chồng con, mà không giám tự tử. Phụ nữ giầu đức hy sinh nhất cũng không thể hơn bà.
    Mỹ-Linh an ủi bà:
__ Phu nhân quả thực xứng đáng liệt nữ. Thà chết để bảo vệ chồng. Nhưng bây giờ không cần thiết nữa. Đại phu đã xuất hiện với cái tên Lê Long-Mang. Ai cũng biết đại phu với Nam-Quốc vương là một.
    Mỹ-Linh hỏi Vũ Nhất-Trụ:
    — Người hãy đưa chìa khóa, để ta mở cửa cứu mấy vị này.
    Nhất-Trụ lắc đầu. Y định mở miệng nói, nhưng đau quá. Y rên hừ hừ.
    Thiệu-Thái giật khăn bịt mặt của Vũ Nhất-Trụ ra. Bất giác Mỹ-Linh kinh hoàng. Y chính thị Đàm Can, cha đẻ của Đàm Toái-Trạng, Đàm quí phi, Đàm An-Hòa. Hiện y được phong tới Đô nguyên soái, cấp bậc cao nhất trong hàng võ quan. Chức tới Tổng trấn Thăng-long. Nàng gặp y một lần, trong dịp tấn phong con gái làm quí phi. Bấy giờ nàng còn nhỏ, nên nay y không nhận được nàng. Nhưng nàng nhận ra mặt y.
    Mỹ-Linh cười nhạt:
    — Phải chăng tên thực mi tên Đàm Can, đẻ ra Đàm Toái-Trạng, Đàm quí phi và Đàm An-Hoà?
    Vũ Nhất-Trụ run run đáp:
    — Chính thế!
   
Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét